0 chữ
Chương 36
Chương 36
Anh dùng năng lực nhìn xuyên để quan sát bên trong tòa nhà bị nổ, chỉ thấy xác tang thi rải rác khắp nơi, hoàn toàn không có ai sống sót.
Ngay lúc ấy, từ tòa nhà bên cạnh vọng ra tiếng đánh nhau và tiếng tang thi gào thét.
Lục Sâm ngẩng đầu nhìn, dù không dùng năng lực cũng thấy rõ tình hình phía trên.
Trên tầng thượng đổ nát của tòa nhà, có một người đang bị tang thi vây lấy, một con trong đó đã cắn trúng tay người kia.
Lăng Cửu Cửu ôm đầu theo sát phía sau Lục Sâm, trông thấy người kia bị tang thi bắt nạt thì trong lòng có chút thương cảm.
“Không giúp anh ta à?” Cậu thì thào hỏi.
Cậu từng thấy có người vì đồ ăn mà đánh nhau, nhưng cũng có người sẽ giúp đỡ đồng loại.
Không biết vì sao, cậu luôn có cảm giác Lục Sâm thuộc kiểu người thứ hai.
Thế nhưng, Lục Sâm xoay người bỏ đi, hoàn toàn không có ý định cứu người.
“Người đó bị cắn rồi, sống cũng như chết.”
Lăng Cửu Cửu nghĩ thầm, anh chẳng phải cũng bị cắn đó sao? Mà có chết đâu.
Nếu chỉ có một hai con tang thi, tiện tay giúp đỡ cũng được.
Cậu không phải kiểu thánh mẫu gì, nhưng cũng không đến mức vô cảm với sinh mạng người khác.
Nếu tận thế này chỉ toàn người thờ ơ với sinh mạng nhau thì cậu đã chết từ lâu rồi, chẳng thể sống đến hôm nay.
Chỉ là, tang thi trên tầng quá nhiều, nếu muốn cứu người thì bắt buộc phải dùng súng.
Mà dùng súng thì sẽ thu hút thêm nhiều tang thi khác, lúc đó chẳng ai thoát được.
Cứu người thì được, nhưng lấy mạng mình đi đổi một kẻ đã bị cắn, anh chưa cao thượng đến mức đó.
Lục Sâm đang chuẩn bị rời đi, thì một tiếng nổ nữa lại vang lên từ tầng trên.
Vì quá gần, âm thanh khiến Lăng Cửu Cửu giật bắn mình rồi ngẩng đầu nhìn lên, liền thấy người kia nhảy khỏi tầng thượng.
Cửu Cửu theo phản xạ bịt mắt lại, nhưng mãi vẫn không nghe thấy tiếng vật nặng rơi xuống đất như tưởng tượng.
Cậu lén hé mắt nhìn qua khe tay, liền thấy người kia đang bị treo lơ lửng giữa tòa nhà bởi một sợi dây thừng.
Lắc qua lắc lại, chẳng khác gì con búp bê gió treo trong siêu thị.
Tang thi trên mái lao xuống như trút, người đàn ông tóc đỏ treo giữa không trung phải dựa vào sức eo để đu đưa tránh né.
Bên trong tòa nhà cũng toàn là tang thi, mấy con còn bám chặt vào cửa kính sát bên hắn, há miệng gào rống.
Dây thừng không đủ dài, người kia bị kẹt giữa tầng. Trên có tang thi, dưới chẳng xuống được, quanh mình là đầy rẫy nguy hiểm, chẳng khác gì tuyệt cảnh.
Lục Sâm nhìn người đàn ông treo giữa không trung, sắc mặt khẽ thay đổi.
Người đó, mái tóc đỏ chói lóa đó... sao lại nhìn quen thế?
Không thể nào đâu, người đó bây giờ phải đang ở căn cứ Hải Xà mới đúng, sao có thể xuất hiện ở đây?
Dù nghĩ vậy, Lục Sâm vẫn tiến lại gần hơn để nhìn cho rõ.
Quả nhiên là hắn!
Sao Hứa Giới lại một mình đến tận đây? Nơi này cách căn cứ Hải Xà xa tít tắp, có tìm vật tư cũng đâu thể tìm đến chỗ này. Việc quan trọng nhất lúc này là phải cứu hắn ra khỏi miệng lũ tang thi.
Nhưng vì vụ nổ vừa rồi, cả toà nhà giờ đầy rẫy tang thi, sơ sơ cũng phải mấy chục con, anh hoàn toàn không có cách nào xông vào.
Ngay lúc ấy, từ tòa nhà bên cạnh vọng ra tiếng đánh nhau và tiếng tang thi gào thét.
Lục Sâm ngẩng đầu nhìn, dù không dùng năng lực cũng thấy rõ tình hình phía trên.
Trên tầng thượng đổ nát của tòa nhà, có một người đang bị tang thi vây lấy, một con trong đó đã cắn trúng tay người kia.
Lăng Cửu Cửu ôm đầu theo sát phía sau Lục Sâm, trông thấy người kia bị tang thi bắt nạt thì trong lòng có chút thương cảm.
“Không giúp anh ta à?” Cậu thì thào hỏi.
Cậu từng thấy có người vì đồ ăn mà đánh nhau, nhưng cũng có người sẽ giúp đỡ đồng loại.
Không biết vì sao, cậu luôn có cảm giác Lục Sâm thuộc kiểu người thứ hai.
Thế nhưng, Lục Sâm xoay người bỏ đi, hoàn toàn không có ý định cứu người.
Lăng Cửu Cửu nghĩ thầm, anh chẳng phải cũng bị cắn đó sao? Mà có chết đâu.
Nếu chỉ có một hai con tang thi, tiện tay giúp đỡ cũng được.
Cậu không phải kiểu thánh mẫu gì, nhưng cũng không đến mức vô cảm với sinh mạng người khác.
Nếu tận thế này chỉ toàn người thờ ơ với sinh mạng nhau thì cậu đã chết từ lâu rồi, chẳng thể sống đến hôm nay.
Chỉ là, tang thi trên tầng quá nhiều, nếu muốn cứu người thì bắt buộc phải dùng súng.
Mà dùng súng thì sẽ thu hút thêm nhiều tang thi khác, lúc đó chẳng ai thoát được.
Cứu người thì được, nhưng lấy mạng mình đi đổi một kẻ đã bị cắn, anh chưa cao thượng đến mức đó.
Lục Sâm đang chuẩn bị rời đi, thì một tiếng nổ nữa lại vang lên từ tầng trên.
Vì quá gần, âm thanh khiến Lăng Cửu Cửu giật bắn mình rồi ngẩng đầu nhìn lên, liền thấy người kia nhảy khỏi tầng thượng.
Cậu lén hé mắt nhìn qua khe tay, liền thấy người kia đang bị treo lơ lửng giữa tòa nhà bởi một sợi dây thừng.
Lắc qua lắc lại, chẳng khác gì con búp bê gió treo trong siêu thị.
Tang thi trên mái lao xuống như trút, người đàn ông tóc đỏ treo giữa không trung phải dựa vào sức eo để đu đưa tránh né.
Bên trong tòa nhà cũng toàn là tang thi, mấy con còn bám chặt vào cửa kính sát bên hắn, há miệng gào rống.
Dây thừng không đủ dài, người kia bị kẹt giữa tầng. Trên có tang thi, dưới chẳng xuống được, quanh mình là đầy rẫy nguy hiểm, chẳng khác gì tuyệt cảnh.
Lục Sâm nhìn người đàn ông treo giữa không trung, sắc mặt khẽ thay đổi.
Người đó, mái tóc đỏ chói lóa đó... sao lại nhìn quen thế?
Dù nghĩ vậy, Lục Sâm vẫn tiến lại gần hơn để nhìn cho rõ.
Quả nhiên là hắn!
Sao Hứa Giới lại một mình đến tận đây? Nơi này cách căn cứ Hải Xà xa tít tắp, có tìm vật tư cũng đâu thể tìm đến chỗ này. Việc quan trọng nhất lúc này là phải cứu hắn ra khỏi miệng lũ tang thi.
Nhưng vì vụ nổ vừa rồi, cả toà nhà giờ đầy rẫy tang thi, sơ sơ cũng phải mấy chục con, anh hoàn toàn không có cách nào xông vào.
13
0
3 tháng trước
5 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
