TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 18
Thế giới 1 - Chương 18: Em gái bạch nguyệt quang mềm mại của anh trai (18)

Khi chuẩn bị những thứ đó, dì Phương đã đoán được ý định của Thịnh Nhĩ, họ rất ủng hộ chuyện này.

Bà với dì Lý hiện đang phụ trách bưng đồ ăn khá thân, hai người từng bàn qua vài câu, nhưng nhìn biểu hiện của cậu chủ thì rõ ràng là không biết gì.

Giản Hành Chi hơi nhíu mày.

Dì Phương vội giải thích: "Là mấy thứ cô Thịnh xin hôm trước ấy, chúng tôi tưởng cậu chủ biết rồi."

Dì Phương cũng lo lắng, không biết mình có nói nhiều quá không, dù sao cũng là chuyện riêng của chủ nhà.

Bà bồn chồn.

Giản Hành Chi thả lỏng nét mặt: "Biết rồi."

Dì Phương cũng không nắm được ý cậu chủ, đặt đồ xuống rồi rời đi.

Giản Hành Chi ăn sáng xong mới thong thả xuống tầng hầm.

Vừa mở cửa, hắn thấy Thịnh Nhĩ mặc đồ ngủ, đang ăn ngấu nghiến chiếc bánh đã nhũn nhem.

Trong mắt cô, dường như có tia nước mắt lấp lánh. (do buồn ngủ)

Giản Hành Chi đứng sững, tim như bị kim châm.

Hắn tưởng đó chỉ là thủ đoạn lấy lòng, bởi Thịnh Nhĩ vốn xảo quyệt hơn ai hết, hắn biết rõ điều đó.

Nhưng khi nhận ra cô thực sự đã làm những điều này cho hắn, còn đợi hắn suốt đêm, Giản Hành Chi không biết nên diễn tả cảm xúc trong lòng thế nào.

Thịnh Nhĩ cũng thấy hắn, dường như càng ấm ức hơn: "Tối qua em đợi anh rất lâu, bánh chảy hết rồi."

Giản Hành Chi lặng thinh, ngồi xuống đối diện cô.

Thịnh Nhĩ chẳng biết từ đâu lôi ra một cây nến, cắm lên chiếc bánh đã bị cô ăn mất gần nửa.

"Nhưng không sao, hôm nay vẫn tính là ngày thứ hai trong tuổi 27 của anh mà."

"Vậy thì chúc cho Giản Hành Chi 27 tuổi, mọi sự như ý, bình an thuận lợi."

Ánh mắt Thịnh Nhĩ còn đọng chút lệ nhưng nụ cười đã nở trên môi. Đôi mắt đen láy, sáng long lanh của cô in bóng hình Giản Hành Chi.

Cô nghiêng đầu cười, khung cảnh ấy chợt trùng khớp với hình ảnh năm xưa.

Ngày đó cô chúc hắn hạnh phúc, không chỉ riêng ngày sinh nhật.

Thịnh Nhĩ: "Mau ước đi rồi thổi nến!"

Giản Hành Chi đưa mắt nhìn cô thật lâu rồi khẽ nhắm mắt lại. Hàng mi dài như cánh quạ của hắn khẽ rung, hai giây sau mở ra, ngay lập tức đối diện với ánh mắt Thịnh Nhĩ.

Trong đôi mắt trong veo ấy lấp lánh ánh sáng, tràn ngập hình bóng Giản Hành Chi.

Thoáng chốc, như thể Thịnh Nhĩ chỉ nhìn thấy mỗi hắn.

Bức tường trong lòng Giản Hành Chi bỗng cứng lại, dựng lên cao ngất.

Thịnh Nhĩ vờ như không nhận ra, vẫn tươi cười: "Bánh kem không ăn được rồi, em nấu mì cho anh nhé?"

Cô lí nhí: "Hồi đó không biết anh không dung nạp lactose, mang sữa cho anh mấy lần, anh đều uống hết, ngốc nghếch thật."

"Lần này em đổi nguyên liệu rồi, tuy không ngon bằng sữa nhưng cũng tạm được, tiếc là giờ không ăn được nữa."

"Ừm! Lần sau em nhất định sẽ làm ngon hơn, để anh thử tay nghề của em."

7

0

1 tháng trước

1 tuần trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.