TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 17
Thế giới 1 - Chương 17: Em gái bạch nguyệt quang mềm mại của anh trai (17)

Đời không dễ, Nhĩ Nhĩ thở dài.

Thịnh Nhĩ cầm theo bí quyết mà cô dò hỏi được từ dì mập mạp kia, bắt đầu lần thử nghiệm đầu tiên.

Tỷ lệ bột mì và nước rất quan trọng.

Thịnh Nhĩ kiểm soát chặt chẽ, từng chút từng chút một, cho đến khi thấy bột đạt tỷ lệ như dì ấy nói.

Nhưng việc nhào bột quả thực khá khó khăn với một tân binh bếp núc lần đầu tiếp xúc như cô.

Thịnh Nhĩ thử đến ba lần, cuối cùng cũng thành công, chỉ có điều sợi mì làm ra thì to nhỏ không đều.

Không sao, thành công là được, Thịnh Nhĩ bắt đầu bước tiếp theo.

Mì đã thành công rồi, bánh kem chắc sẽ dễ hơn!

Làm bánh kem, Thịnh Nhĩ chỉ thất bại một lần.

Mặc dù thành phẩm nhìn hơi kém xíu về mặt thẩm mỹ, nhưng ăn được, vị cũng tạm ổn, vậy là được rồi, còn đòi hỏi gì nữa?

Thịnh Nhĩ: [Hoàn hảo!]

Hệ thống thò đầu nhìn qua, đôi mắt hạt đậu đen nhánh lộ chút ngập ngừng.

Ánh mắt chết chóc của Thịnh Nhĩ khiến hệ thống lập tức ngẩng cao đầu ưỡn ngực.

[Ôi! Lãnh chúa yêu quý của tôi, ngài thật sự quá xuất sắc! Lần đầu vào bếp đã làm được món hoàn hảo như thế này, đây chính là thiên phú đáng ghét sao, ôi! Ngài đúng là vị lãnh chúa ưu tú nhất trong toàn đại thiên thế giới.]

[Tôi muốn hát vang bài ca ca ngợi ngài!]

Thịnh Nhĩ đảo mắt: [Phô trương quá đấy.]

Hệ thống lập tức trở lại bình thường: [Lần đầu mà làm được thế này đã rất giỏi rồi, thật đấy, nói lãnh chúa là thiên tài cũng chẳng quá chút nào.]

Thịnh Nhĩ hài lòng, giờ chỉ cần đợi nhân vật chính xuất hiện.

Nếu không có gì bất ngờ, Giản Hành Chi sắp về rồi.

Thịnh Nhĩ ngồi canh chiếc bánh kem chờ đợi.

Đợi hết lượt này đến lượt khác, mãi đến hơn 10 giờ tối.

Khoảng thời gian bị giam giữ này, đồng hồ sinh học của Thịnh Nhĩ trở nên vô cùng quy củ, đã lâu lắm rồi cô không thức quá 10 giờ.

10 giờ 30, Thịnh Nhĩ không chịu nổi nữa, ngủ thϊếp đi.

Giản Hành Chi về nhà lúc 11 giờ, theo thói quen hắn đi xuống tầng hầm.

Vừa đi được hai bước, bầu trời đen kịt nhắc nhở hắn đã quá khuya rồi, trăng treo lơ lửng giữa không trung.

Hắn đưa tay nhìn đồng hồ, ánh mắt thoáng chút bồn chồn.

Muộn quá rồi, cô ấy đã ngủ rồi.

Giản Hành Chi kìm nén sự bứt rứt và nóng lòng trong lòng, quay về phòng mình.

Sáng hôm sau đúng 7 giờ, Giản Hành Chi lại ngồi vào bàn ăn đúng giờ, dì Phương bưng thức ăn giúp, không nhịn được buông vài câu: "Cô Thịnh không biết cậu chủ không dung nạp lactose, nghe chị Lý nói hôm qua kem hơi nhiều, nên sáng nay chúng tôi đổi món dễ tiêu hóa hơn."

Giản Hành Chi ngẩng đầu: "Kem gì?"

Dì Phương sững người: "Hôm qua không phải sinh nhật cậu chủ sao? Cô Thịnh chuẩn bị bánh kem và mì trường thọ rất lâu đấy."

8

0

1 tháng trước

6 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.