0 chữ
Chương 14
Chương 14
"Đội luật sư của nhà họ Thịnh gửi đến hợp đồng thi công năm đó, chỉ có những danh mục mua vật liệu này thôi."
Mạc Chấn Bang đặt bút dạ xuống, dùng khớp ngón tay gõ lên bảng đen.
"Hào Tử, Gia Lạc liên hệ với thợ kim hoàn, xác minh thông tin người mua chiếc nhẫn."
"Vịnh San liên hệ với Cục xuất nhập cảnh để lấy danh sách thợ sửa nhà rời Hương Giang sau năm 1984."
"Trước đó quản gia có giao lên một bản thông tin người giúp việc và tài xế, chú Lê sàng lọc xem có ai nghỉ việc sau khi vụ án xảy ra không."
Trong phòng họp, tiếng thở dài không ngớt.
"Người thì chuyển nghề, người thì về quê, người giỏi thì di cư hết rồi, điều tra thế nào đây?"
"Sao cậu không nói là còn có người đang ăn cơm nhà nước ở Xích Trụ?"
Có người cười lớn: "Vậy thì dễ rồi, nhờ sếp bên Sở khiển trách cho một danh sách, thăm tù nhân tiện mang theo hộp bánh tart trứng."
Lúc này tiếng giày da mạnh mẽ giẫm lên mặt đất cắt ngang tràng cười này.
Đốc sát Ông Triệu Lân nới lỏng cà vạt, giơ tay xem đồng hồ: "Vụ án xương trắng lâu năm của nhà họ Thịnh vừa xảy ra, dư luận đã dậy sóng, sáng nay tổng khu đích thân gọi điện thoại hỏi thăm."
*Đốc sát: Đôn đốc, giám sát
Vài viên cảnh sát không biểu lộ gì trên mặt, ngầm trao đổi ánh mắt với nhau.
Đây là làm lỡ buổi lên《Tin tức cảnh sát》của Đốc sát Ông rồi.
Mọi người nhanh chóng cúi đầu lật tài liệu, ánh mắt của Ông Triệu Lân lướt qua một lượt các cảnh sát, cuối cùng dừng lại trên khuôn mặt của Chúc Tình.
"Người mới?"
"PC33196 Chúc Tình." Cô không đứng dậy, mà quay đầu hỏi: "Sếp Mạc, tôi phụ trách đi điều tra an ninh khu dân cư?"
"..." Người mới tự nhận nhiệm vụ, Mạc Chấn Bang bật cười trêu chọc: "Cô là cấp trên hay tôi là cấp trên?"
Đốc sát Ông nghẹn họng, kéo lại bộ vest thẳng thớm: "Nói chung là càng sớm càng tốt."
Chú Lê tháo kính lão ra, hất cằm về phía đồng nghiệp.
Đợi đốc sát rời đi, Tằng Vịnh San ghé sát bên Chúc Tình, bắt chước giọng điệu của các tiền bối, nhỏ giọng nói.
"Được á, hậu sinh khả úy thiệt chớ!"
...
Bên ngoài biệt thự được canh giữ 24/24.
Chúc Tình lấy được bảng phân ca của đội bảo vệ, hôm nay bác Lâm có thời gian làm việc thâm niên nhất trực ca đêm.
Từ Sở cảnh sát đến biệt thự lừng chừng núi phải đổi ba chuyến xe buýt, chuyến cuối cùng chạy qua cầu vượt biển.
Chúc Tình dựa vào cửa sổ, ánh trăng chiếu lên trang giấy trong cuốn sổ, thông tin đã biết được liệt kê trên giấy, manh mối ít đến đáng thương. Lúc cô suy nghĩ, chữ viết biến thành những đường nét vô nghĩa, rồi khi cô hoàn hồn lại, những đường nét này lại phác họa ra bộ xương trắng rợn người mà cô đã thấy vào buổi sáng.
Mạc Chấn Bang đặt bút dạ xuống, dùng khớp ngón tay gõ lên bảng đen.
"Hào Tử, Gia Lạc liên hệ với thợ kim hoàn, xác minh thông tin người mua chiếc nhẫn."
"Vịnh San liên hệ với Cục xuất nhập cảnh để lấy danh sách thợ sửa nhà rời Hương Giang sau năm 1984."
"Trước đó quản gia có giao lên một bản thông tin người giúp việc và tài xế, chú Lê sàng lọc xem có ai nghỉ việc sau khi vụ án xảy ra không."
Trong phòng họp, tiếng thở dài không ngớt.
"Người thì chuyển nghề, người thì về quê, người giỏi thì di cư hết rồi, điều tra thế nào đây?"
"Sao cậu không nói là còn có người đang ăn cơm nhà nước ở Xích Trụ?"
Có người cười lớn: "Vậy thì dễ rồi, nhờ sếp bên Sở khiển trách cho một danh sách, thăm tù nhân tiện mang theo hộp bánh tart trứng."
Đốc sát Ông Triệu Lân nới lỏng cà vạt, giơ tay xem đồng hồ: "Vụ án xương trắng lâu năm của nhà họ Thịnh vừa xảy ra, dư luận đã dậy sóng, sáng nay tổng khu đích thân gọi điện thoại hỏi thăm."
*Đốc sát: Đôn đốc, giám sát
Vài viên cảnh sát không biểu lộ gì trên mặt, ngầm trao đổi ánh mắt với nhau.
Đây là làm lỡ buổi lên《Tin tức cảnh sát》của Đốc sát Ông rồi.
Mọi người nhanh chóng cúi đầu lật tài liệu, ánh mắt của Ông Triệu Lân lướt qua một lượt các cảnh sát, cuối cùng dừng lại trên khuôn mặt của Chúc Tình.
"Người mới?"
"PC33196 Chúc Tình." Cô không đứng dậy, mà quay đầu hỏi: "Sếp Mạc, tôi phụ trách đi điều tra an ninh khu dân cư?"
"..." Người mới tự nhận nhiệm vụ, Mạc Chấn Bang bật cười trêu chọc: "Cô là cấp trên hay tôi là cấp trên?"
Chú Lê tháo kính lão ra, hất cằm về phía đồng nghiệp.
Đợi đốc sát rời đi, Tằng Vịnh San ghé sát bên Chúc Tình, bắt chước giọng điệu của các tiền bối, nhỏ giọng nói.
"Được á, hậu sinh khả úy thiệt chớ!"
...
Bên ngoài biệt thự được canh giữ 24/24.
Chúc Tình lấy được bảng phân ca của đội bảo vệ, hôm nay bác Lâm có thời gian làm việc thâm niên nhất trực ca đêm.
Từ Sở cảnh sát đến biệt thự lừng chừng núi phải đổi ba chuyến xe buýt, chuyến cuối cùng chạy qua cầu vượt biển.
Chúc Tình dựa vào cửa sổ, ánh trăng chiếu lên trang giấy trong cuốn sổ, thông tin đã biết được liệt kê trên giấy, manh mối ít đến đáng thương. Lúc cô suy nghĩ, chữ viết biến thành những đường nét vô nghĩa, rồi khi cô hoàn hồn lại, những đường nét này lại phác họa ra bộ xương trắng rợn người mà cô đã thấy vào buổi sáng.
0
0
3 ngày trước
3 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
