TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 37
Chương 37

Lâm Sơn cũng cảm thấy không cần thiết phải lên thành phố. Nhưng nghe Trần Phượng Mai nói vậy, ông vô thức giải thích thay Tạ Thanh Tiêu và Lâm Tương Nghi: “Dù hàng hóa trong cửa hàng cung tiêu đầy đủ thế nào cũng không bằng trung tâm thương mại ở thành phố. Chúng nó không ngại phiền phức thì cứ đi thôi.”

“Nhưng mà đắt lắm!” Trần Phượng Mai liếc nhìn ra cửa, ghé sát vào Lâm Sơn hạ giọng nói: “Vừa rồi chúng nó về xách theo túi lớn túi nhỏ, tôi nhìn qua rồi, đồ dùng hữu ích chẳng mua được bao nhiêu, ngược lại có không ít quần áo giày dép. Ông nói xem mua nhiều quần áo thế làm gì, có ăn được không?”

“Quần áo giày dép đó nhìn đã biết đắt tiền. Bên trong có một chiếc quần, con gái nhà xưởng trưởng Lưu, chính là đứa thi đỗ đại học đi tỉnh Quảng Đông ấy, Tết về cũng mặc kiểu quần như vậy. Nghe nói gọi là gì nhỉ, đúng rồi, quần jean! Tôi cố ý hỏi thăm rồi, hai mươi ba tệ đấy!”

Lâm Sơn phun cả ngụm trà ra: “Bao nhiêu?”

“Hai mươi ba tệ!” Trần Phượng Mai lo lắng nói: “Có phải rất đắt không? Tôi cũng thấy đắt! Cái quần đó làm bằng vàng hay sao? Lại đắt như vậy! Lương một tháng của ông mới bốn mươi lăm tệ, mua một chiếc quần này đã tốn nửa tháng lương của ông rồi. Ôi trời, dân thường chúng ta sao mặc nổi chứ?”

“Tương Nghi còn mua không chỉ một chiếc, không biết đã tiêu bao nhiêu tiền...”

Lâm Sơn nhíu mày thật sâu.

Trần Phượng Mai liếc nhìn sắc mặt ông, tiếp tục thêm dầu vào lửa: “Nhưng cũng không thể trách Tương Nghi, nó không quán xuyến việc nhà nên không biết quý trọng đồng tiền. Như Tuệ Tuệ đi làm rồi thì không dám tiêu tiền hoang phí như vậy. Lần trước nó mua một chiếc áo thành phẩm hai tệ, về nhà còn cứ nói đắt quá, muốn đi trả lại, bị tôi khuyên mãi mới không đi trả.”

Sắc mặt Lâm Sơn ngày càng khó coi. Đợi Lâm Tương Nghi vào, ông nghiêm mặt vẫy tay với Lâm Tương Nghi: “Qua đây!”

Lâm Tương Nghi vừa nhìn sắc mặt cha cô là biết không ổn, liếc nhìn Trần Phượng Mai, thấy bà ta lại lén nở nụ cười chiến thắng với cô.

Lâm Tương Nghi hừ lạnh một tiếng: “Cha, không biết bà mẹ kế này của con lại nói xấu con điều gì với cha rồi ạ? Cha định mắng con sao? Vậy mắng con xong, có định phạt con không được ăn cơm tối hay bắt con đứng góc tường phạt đứng không? Hay là bắt con làm hết việc nhà tháng tới?”

Lâm Sơn quả thực chưa từng đánh cô, nhưng phạt thì không thiếu.

Phạt đứng, phạt quỳ, không cho ăn cơm và ôm đồm việc nhà là những thủ đoạn ông thường dùng.

Lâm Sơn, người đang đầy bụng tức giận vì sao mình lại sinh ra đứa con gái ngỗ ngược không hiểu chuyện như vậy, nghe Lâm Tương Nghi nói, như bị dội một gáo nước lạnh, bừng tỉnh.

Sao ông lại bị Trần Phượng Mai dắt mũi nữa rồi?

Hôm qua sau khi Trần Phượng Mai xé bỏ lớp ngụy trang nhiều năm vì ông đề nghị chuyển hết của hồi môn vốn định cho Lâm Tuệ Tuệ sang cho Lâm Tương Nghi, ông đã đóng sầm cửa bỏ đi.

2

0

1 tháng trước

4 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.