0 chữ
Chương 45
Chương 45
Dù viết nhanh, Lâm Vãn vẫn mất nửa tiếng để hoàn thành bài Ngữ văn vì lượng chữ khá nhiều. Sau đó, cậu đặt bài sang một bên và bắt đầu làm đề Toán.
Trong lúc cậu làm Toán, Vương Tiểu Lan đã chấm xong bài Ngữ văn. Từ phần cơ bản đến phần nâng cao đều chính xác. Bài văn tuy không quá xuất sắc nhưng mạch lạc, rõ ràng, chữ viết đẹp, nếu tính điểm trình bày thì chắc chắn được điểm tối đa.
Kết quả: Lâm Vãn đạt 100 điểm môn Ngữ văn lớp Ba.
Vương Tiểu Lan còn đang ngỡ ngàng thì Lâm Vãn đã làm xong bài Toán, chỉ mất chưa đầy 20 phút. Cậu còn dành thêm ba phút để kiểm tra lại toàn bộ bài làm trước khi nộp.
Dù không phải giáo viên Toán, Vương Tiểu Lan cũng từng dạy thay nên vẫn đủ khả năng chấm bài lớp Ba.
Kết quả: lại thêm một bài 100 điểm.
Nhìn hai bài thi sạch đẹp, điểm tuyệt đối, Vương Tiểu Lan sững người một lúc rồi nhìn chằm chằm vào Lâm Vãn.
"Trước đây em từng học rồi phải không?"
"Em học trong kỳ nghỉ hè ạ." Lâm Vãn trả lời không chút do dự. Dù sao cũng chẳng ai kiểm tra được tiền kiếp của cậu.
"Ý em là, em học hết chương trình lớp Ba chỉ trong kỳ nghỉ hè?"
"Thưa cô, là chương trình đến lớp Năm ạ."
Lúc này, Vương Tiểu Lan đã không còn nghi ngờ gì về lời nói của Lâm Vãn nữa. Nói thật lòng, trong lớp cô ấy dạy hiện tại, chưa có học sinh nào đạt điểm tuyệt đối cả hai môn như vậy. Trẻ con ở vùng này còn phải phụ giúp việc nhà, thời gian học hành không nhiều, nên kiến thức cũng chỉ nắm được phần nào. Điểm cao nhất cũng chỉ hơn 90 một chút.
Cô ấy chợt nhớ đến lời em gái từng nói: Lâm Vãn có khả năng đặc biệt. Cô ấy lập tức lấy sách giáo khoa Ngữ văn ra, tùy ý mở một bài và định kiểm tra trí nhớ của cậu bé.
Lâm Vãn liếc qua rồi nói: “Thưa cô, bài này em đã học thuộc rồi. Em thuộc hết sách giáo khoa rồi ạ.”
“Em thuộc hết rồi?” Vương Tiểu Lan ngạc nhiên hỏi lại.
Lâm Vãn gật đầu.
“Cả những bài không yêu cầu học thuộc cũng thuộc luôn?”
Lâm Vãn hơi ngẩn ra, gãi đầu: “Dạ, em học hết rồi ạ.”
Trong đầu cậu hỏi hệ thống: “Có bài nào không cần học thuộc à?”
Hệ thống đáp: “Có chứ. Chúc mừng ký chủ, giờ có thể thoải mái thể hiện thiên tài rồi.”
“…”
Vương Tiểu Lan xúc động, chỉ đại vào một bài dài không yêu cầu học thuộc và bảo Lâm Vãn đọc lại.
Cậu nghe tên bài, nhớ lại một chút rồi bắt đầu đọc trôi chảy từ đầu đến cuối.
Vương Tiểu Lan vừa nghe vừa dò từng chữ trong sách. Khi Lâm Vãn đọc xong, cô ấy hoàn toàn tin rằng cậu bé đã học thuộc toàn bộ sách giáo khoa. Dù gì thì cậu cũng không thể biết trước cô sẽ chọn bài nào để kiểm tra.
“Em thật sự có trí nhớ siêu phàm à?”
Lâm Vãn hơi ngại ngùng: “Dạ, phải đọc hai lần ạ.”
Vương Tiểu Lan xúc động đến mức tay run run, lấy ngay bản quy định mới của trường vừa được phát, đưa cho Lâm Vãn: “Em thử đọc hai lần xem sao.”
Lâm Vãn lập tức nghiêm túc đọc kỹ. Đây là nội quy trường học, sau này còn phải tuân theo, nên cậu rất chú tâm. Kết quả là chỉ cần đọc một lần đã nhớ hết.
Sau đó, cậu bắt đầu đọc lại: “Thông báo về quy định học sinh trường Tiểu học Công xã Bắc Kiều, học kỳ mùa thu năm 1976…”
Khi Lâm Vãn đọc xong, mặt cô ấy đã đỏ bừng vì xúc động.
Thiên tài. Thật sự là một thiên tài. Một thiên tài sống bằng xương bằng thịt, lại còn là một đứa trẻ! Không phải những nhân vật trong sách giáo khoa.
Bên ngoài, Lâm Quốc Hoa và Lâm Quốc An chờ mãi không thấy động tĩnh, bắt đầu lo lắng. Hai người thò đầu vào nhìn thì thấy Vương Tiểu Lan mặt đỏ bừng, trán lấm tấm mồ hôi.
Lâm Quốc Hoa giật mình. Không lẽ chị hai tức giận đến mức phát sốt?
Anh ấy vội vàng bước vào: “Chị hai, chị đừng giận. Thằng bé nhà em còn nhỏ, nhiều khi chưa hiểu chuyện…”
“Em mới không hiểu chuyện ấy!” Vương Tiểu Lan kích động nói. “Em có biết không, đây là một thiên tài! Một thiên tài thật sự!”
Trong lúc cậu làm Toán, Vương Tiểu Lan đã chấm xong bài Ngữ văn. Từ phần cơ bản đến phần nâng cao đều chính xác. Bài văn tuy không quá xuất sắc nhưng mạch lạc, rõ ràng, chữ viết đẹp, nếu tính điểm trình bày thì chắc chắn được điểm tối đa.
Kết quả: Lâm Vãn đạt 100 điểm môn Ngữ văn lớp Ba.
Vương Tiểu Lan còn đang ngỡ ngàng thì Lâm Vãn đã làm xong bài Toán, chỉ mất chưa đầy 20 phút. Cậu còn dành thêm ba phút để kiểm tra lại toàn bộ bài làm trước khi nộp.
Dù không phải giáo viên Toán, Vương Tiểu Lan cũng từng dạy thay nên vẫn đủ khả năng chấm bài lớp Ba.
Kết quả: lại thêm một bài 100 điểm.
Nhìn hai bài thi sạch đẹp, điểm tuyệt đối, Vương Tiểu Lan sững người một lúc rồi nhìn chằm chằm vào Lâm Vãn.
"Em học trong kỳ nghỉ hè ạ." Lâm Vãn trả lời không chút do dự. Dù sao cũng chẳng ai kiểm tra được tiền kiếp của cậu.
"Ý em là, em học hết chương trình lớp Ba chỉ trong kỳ nghỉ hè?"
"Thưa cô, là chương trình đến lớp Năm ạ."
Lúc này, Vương Tiểu Lan đã không còn nghi ngờ gì về lời nói của Lâm Vãn nữa. Nói thật lòng, trong lớp cô ấy dạy hiện tại, chưa có học sinh nào đạt điểm tuyệt đối cả hai môn như vậy. Trẻ con ở vùng này còn phải phụ giúp việc nhà, thời gian học hành không nhiều, nên kiến thức cũng chỉ nắm được phần nào. Điểm cao nhất cũng chỉ hơn 90 một chút.
Cô ấy chợt nhớ đến lời em gái từng nói: Lâm Vãn có khả năng đặc biệt. Cô ấy lập tức lấy sách giáo khoa Ngữ văn ra, tùy ý mở một bài và định kiểm tra trí nhớ của cậu bé.
“Em thuộc hết rồi?” Vương Tiểu Lan ngạc nhiên hỏi lại.
Lâm Vãn gật đầu.
“Cả những bài không yêu cầu học thuộc cũng thuộc luôn?”
Lâm Vãn hơi ngẩn ra, gãi đầu: “Dạ, em học hết rồi ạ.”
Trong đầu cậu hỏi hệ thống: “Có bài nào không cần học thuộc à?”
Hệ thống đáp: “Có chứ. Chúc mừng ký chủ, giờ có thể thoải mái thể hiện thiên tài rồi.”
“…”
Vương Tiểu Lan xúc động, chỉ đại vào một bài dài không yêu cầu học thuộc và bảo Lâm Vãn đọc lại.
Cậu nghe tên bài, nhớ lại một chút rồi bắt đầu đọc trôi chảy từ đầu đến cuối.
Vương Tiểu Lan vừa nghe vừa dò từng chữ trong sách. Khi Lâm Vãn đọc xong, cô ấy hoàn toàn tin rằng cậu bé đã học thuộc toàn bộ sách giáo khoa. Dù gì thì cậu cũng không thể biết trước cô sẽ chọn bài nào để kiểm tra.
Lâm Vãn hơi ngại ngùng: “Dạ, phải đọc hai lần ạ.”
Vương Tiểu Lan xúc động đến mức tay run run, lấy ngay bản quy định mới của trường vừa được phát, đưa cho Lâm Vãn: “Em thử đọc hai lần xem sao.”
Lâm Vãn lập tức nghiêm túc đọc kỹ. Đây là nội quy trường học, sau này còn phải tuân theo, nên cậu rất chú tâm. Kết quả là chỉ cần đọc một lần đã nhớ hết.
Sau đó, cậu bắt đầu đọc lại: “Thông báo về quy định học sinh trường Tiểu học Công xã Bắc Kiều, học kỳ mùa thu năm 1976…”
Khi Lâm Vãn đọc xong, mặt cô ấy đã đỏ bừng vì xúc động.
Thiên tài. Thật sự là một thiên tài. Một thiên tài sống bằng xương bằng thịt, lại còn là một đứa trẻ! Không phải những nhân vật trong sách giáo khoa.
Bên ngoài, Lâm Quốc Hoa và Lâm Quốc An chờ mãi không thấy động tĩnh, bắt đầu lo lắng. Hai người thò đầu vào nhìn thì thấy Vương Tiểu Lan mặt đỏ bừng, trán lấm tấm mồ hôi.
Lâm Quốc Hoa giật mình. Không lẽ chị hai tức giận đến mức phát sốt?
Anh ấy vội vàng bước vào: “Chị hai, chị đừng giận. Thằng bé nhà em còn nhỏ, nhiều khi chưa hiểu chuyện…”
“Em mới không hiểu chuyện ấy!” Vương Tiểu Lan kích động nói. “Em có biết không, đây là một thiên tài! Một thiên tài thật sự!”
4
0
1 tuần trước
2 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
