TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 5
Chương 5

Ở trên đảo, Tần Tưởng Tưởng bị mọi người ghét bỏ, trong khi vợ chồng Lâm Tú Cầm bên hàng xóm lại nổi bật trong khu nhà quân nhân.

Tình cảm giữa cô và Lê Kiếm Tri đã lạnh nhạt, suốt ngày chỉ cãi vã, còn vợ chồng Lâm Tú Cầm lại hòa thuận yêu thương, đẻ được một cặp song sinh trai gái.

Hai nhà trở thành hình ảnh đối lập rõ rệt. Tần Tưởng Tưởng ghen tị với Lâm Tú Cầm ở mọi mặt. Cô ấy thi đại học, cô cũng thi. Cô ấy buôn bán, cô cũng chen chân buôn bán.

Cô gom tiền mở nhà máy dệt, nhưng vì không biết tiếng nước ngoài nên bị lừa mua phải máy kém chất lượng, cuối cùng phá sản trắng tay, nợ nần chồng chất. Không chịu nổi cú sốc, cô bị xe đâm chết.

Sau khi chết rồi, đọc được ở phần bình luận truyện toàn lời chửi rủa, Tần Tưởng Tưởng mới biết mình chỉ là nữ phụ làm nền trong cuốn tiểu thuyết “Cuộc hôn nhân ngọt ngào thời chiến”. Sự tồn tại của cô, chẳng qua chỉ để làm nền cho nữ chính Lâm Tú Cầm.

Nghĩ đến đây, toàn thân Tần Tưởng Tưởng rùng mình.

Cô không muốn làm nền! Càng không muốn bị xe tông chết!

Cô thừa nhận mình không khôn ngoan, cũng chẳng giỏi giang, tính tình lại yếu đuối khó sửa. Cho nên, việc đầu tiên cô quyết định chính là tránh xa nữ chính!

Mà để làm được việc đó, trước hết cô phải ly hôn với Lê Kiếm Tri!

Sau đó, cô sẽ tìm cách thu lại những lá thư liên quan đến nước ngoài, tránh để mẹ bị liên lụy.

Chu Ngạo Đông thời trẻ từng là lao động tiên tiến, vắt kiệt sức vì công việc. Vất vả lắm bà mới leo lên được vị trí cán bộ cấp trung trong nhà máy, vậy mà lại bị điều đi cải tạo lao động. Sau này ở nông trường không chịu nổi cực khổ, bà lâm bệnh nặng qua đời.

Tần Tưởng Tưởng ngẩng đầu nhìn mẹ, mắt đỏ hoe:“Mẹ ơi...”

Trong giấc mơ, chỉ đến khi mẹ qua đời, cô mới thật sự hiểu thế nào là hối hận. Cô biết mẹ rất yêu nghề dệt, còn bản thân lại vì ham mở nhà máy mà bị lừa đến trắng tay. Nếu là mẹ, nhất định sẽ không ngu ngốc như cô.

Cho dù mẹ có nghiêm khắc thế nào, chỉ cần mẹ còn sống, cô vẫn là đứa con gái bé bỏng của mẹ, là cục cưng ngốc nghếch của mẹ.

Tần Tưởng Tưởng không kìm được xúc động, ôm chặt lấy Chu Ngạo Đông.

“Tưởng Tưởng, con sao vậy?” Chu Ngạo Đông vốn đang nghiêm mặt, bị con gái nhào vào lòng thì ngơ ngác.

Phải biết rằng từ nhỏ con gái đã sợ bà, chỉ thích bám lấy bố. Lớn lên cô lại càng sợ, tránh mẹ như tránh tà.

Vậy mà bây giờ...

Chu Ngạo Đông thở dài: “Nếu con muốn đổi việc thì bảo với dì con, đổi cũng được.”

“Con không đổi đâu mẹ. Con đâu phải đồ ngốc.”

Trong truyện, Tần Tưởng Tưởng đúng là đồ ngu ngốc, bị một đám người nói ngon nói ngọt xoay như chong chóng. Mẹ muốn cô làm nữ công nhân đứng máy, cô không chịu nổi cực khổ, dì bèn giúp cô tìm đường đổi việc.

Cô chấp nhận rời bỏ vị trí công nhân biên chế ở nhà máy dệt để chuyển sang dạy piano ở Cung Văn Hóa, dù đó chỉ là công việc hợp đồng ngắn hạn.

6

0

1 tháng trước

6 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.