TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 48
Chương 48

Sở Tương nhẹ nhàng lắc đầu, sau đó khi Dương Thường Tùng thở phào nhẹ nhõm, cô mím môi ngại ngùng nói: "Đây không phải là nhà của mình tôi, đây là nhà của hai chúng ta sau này, chẳng lẽ anh không muốn tự tay xây dựng tổ ấm tương lai của chúng ta sao?"

"Đương nhiên là tôi không muốn rồi." Dương Thường Tùng không cần nghĩ ngợi đã nói, anh ở nhà còn không quét dọn vệ sinh nữa là, sao có thể đến giúp người khác sửa sang lại nhà cửa được, dù là đối tượng của mình cũng không được.

Ba phút sau, Dương Thường Tùng từ trong phòng chứa đồ lấy ra cái cuốc, nhận mệnh bắt đầu cuốc cỏ, vừa cuốc còn vừa ra vẻ hung dữ nói: "Em không được khóc nữa, có gì mà phải khóc chứ, chẳng phải là phải làm việc thôi sao, em nói đàng hoàng thì tôi đâu có không làm."

Vừa nói Dương Thường Tùng cuốc cỏ càng mạnh, đặc biệt là tư thế giơ cuốc lên, không giống như là cuốc cỏ, mà giống như là muốn gϊếŧ người vậy. Ôi, từ nhỏ đến lớn, anh đã bao giờ làm loại việc này đâu, thật là mệt chết đi được.

Sở Tương bên cạnh lặng lẽ lau nước mắt không nói gì, cứ như vậy dùng đôi mắt đẫm lệ nhìn anh, dù sao Dương Thường Tùng dám dừng lại thì cô dám khóc. Khó khăn lắm mới bắt được một lao động có thể làm việc, sao cô có thể dễ dàng để cho người ta chạy mất được.

Không sai, thật ra cô đã nghĩ kỹ hôm nay hẹn hò sẽ làm gì rồi, sau này mỗi lần hẹn hò làm gì cô đều đã nghĩ kỹ rồi, cô tin tích tiểu thành đại, sớm muốn gì cái nhà này cũng có thể ở được.

"Tôi đói rồi." Không lâu sau, Dương Thường Tùng chống cuốc, ngẩng đầu nhìn cô, trầm giọng nói.

Sở Tương vội vàng nói: "Vậy chúng ta đi ăn cơm thôi."

Dương Thường Tùng: "Tôi muốn ăn thịt."

"Không thành vấn đề, tôi có phiếu thịt." Sở Tương không chút do dự nói, dù sao buổi chiều còn phải tiếp tục làm việc nữa, ăn chút thịt mới có sức chứ.

Nghe thấy có thịt, Dương Thường Tùng ném cuốc xuống rồi thúc giục cô mau đi, đợi đến tiệm cơm nhà nước rồi, anh nhìn tấm biển treo ở cửa sổ, nghĩ đến gì đó quay đầu nhìn Sở Tương nói: "Em gọi đi."

Nhớ lại trên đường đi Dương Thường Tùng tức giận ra vẻ muốn ăn cho cô nghèo đi, trong mắt cô không khỏi lóe lên một tia cười, nhìn về phía cửa sổ nói: "Cho một suất thịt kho tàu, một suất trứng gà xào cà chua, một phần sủi cảo thịt lớn, thêm một phần cơm nữa."

"Đủ rồi đủ rồi, hai chúng ta đâu có ăn hết nhiều như vậy, sao em lại hoang phí thế chứ." Nhìn thấy cô không chút do dự gọi một tràng, Dương Thường Tùng vội vàng ngăn cô lại, không hài lòng nói, nhà ai cũng không được ăn như vậy cả.

12

0

3 tháng trước

3 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.