TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 13
Chương 13

“Ba, họ mua gì vậy?”

“Đây là cửa hàng cung tiêu, thứ gì cũng bán.” An Học Dân cũng không rõ lắm, ông ít khi lên thị trấn mua đồ, đó vốn là việc của phụ nữ trong nhà: “Đợi ba kiếm được tiền sẽ mua vải đẹp may váy cho Tiểu Ngũ.”

An Ức Tình đang mặc quần áo cũ của mấy anh trai, chắp vá khắp nơi nhưng giặt sạch sẽ tinh tươm. Cô còn nhỏ, chưa bận tâm chuyện váy áo đẹp, hơn nữa mọi người quanh đây đều ăn mặc như thế, chẳng có gì để so đo.

Cô mím môi: “Con muốn ăn thịt.”

An Học Dân thấy nhói lòng, chẳng thể trách con bé thèm ăn, nhà đã mấy tháng không có bữa thịt nào. Đừng nói thịt, đến cơm trắng ăn no cũng khó, thường phải trộn thêm khoai lang.

“Là ba không có năng lực.” Ông không cho các con một môi trường tốt, đó là lỗi của ông. Cuộc sống quá kham khổ, cũng khó trách nó ngày ấy ra đi không quay về.

Bàn tay nhỏ của An Ức Tình đặt lên má ông, như một người lớn an ủi: “Ba đừng buồn, đợi con lấy thưởng sẽ mua thịt cho ba. Nghe nói hạng nhất toàn trường sẽ được thưởng năm tệ, mua được mấy cân thịt.”

Bảy hào một cân thịt, tính ra được bảy cân.

An Học Dân vừa chua xót vừa ấm lòng, cảm giác ngọt ngào lẫn lộn. Từ Chính Quân bên cạnh cũng không khỏi ngưỡng mộ, con gái vừa thông minh vừa hiếu thuận, ai chẳng muốn.

Từ Chính Quân đưa cha con họ An đến trước một tòa nhà tập thể hai tầng, mỗi tầng có hơn ba chục phòng.

Quần áo từng nhà phơi kín hành lang, khiến lối đi càng thêm chật. Trước cửa nhà nào cũng chất đống than tổ ong, ai cũng nấu ăn ngay ngoài cửa. Đúng giờ cơm, dọc đường mùi đồ ăn thơm lừng.

An Ức Tình nuốt nước bọt: “Ba, con đói.”

An Học Dân dịu giọng dỗ: “Ngoan, chờ chút, để cô con hấp cho con bát trứng hấp.”

Trong lúc nói chuyện, Từ Chính Quân dừng trước một cửa, cất tiếng gọi: “Ngọc Đào, xem ai đến này?”

Người phụ nữ đang chuẩn bị nấu cơm, thấy họ thì nở nụ cười mừng rỡ: “Anh cả? Sao anh lại tới? Mau vào ngồi.”

An Học Dân đưa túi trong tay: “Mang cho em ít rau trong vườn và hải sản nhà mình.”

Rau cải xanh, dưa chuột, cà tím là tự trồng; rong biển, nghêu, ốc biển là mò được; chẳng tốn đồng nào. Còn mang thêm sáu quả trứng và một con cá vàng nhỏ.

An Ngọc Đào vui vẻ nhận lấy, ở thị trấn cái gì cũng phải mua: “Văn Trúc, Văn San, mau gọi cậu cả.”

Bà ấy được coi là người lấy chồng tốt nhất trong làng, gả cho Từ Chính Quân ở thị trấn, lại còn là giáo viên. Nhưng mấy năm trước cũng chẳng sung sướиɠ gì nhà chồng đông người, ba anh em họ Từ đều đã lập gia đình, hơn chục người chen chúc, suốt ngày cãi vã.

Mẹ chồng và chị em dâu không ưa bà, chê bà xuất thân quê mùa, nhà nghèo, nên tìm cách chèn ép. Nếu không có hai anh trai luôn chống lưng, thi thoảng lại mang hải sản rau cỏ lên giúp bà giữ thể diện, e là bà chẳng trụ nổi đến hôm nay.

Bởi vậy, quan hệ của bà với nhà mẹ đẻ rất tốt, đi lại thường xuyên. Từ Chính Quân cũng chẳng phải người vô tình, hè đông đều về làng làm việc, giúp nhà họ An không ít.

An Ngọc Đào vốn nổi tiếng tháo vát, chăm chỉ. Vừa hay, căng-tin trường thiếu người, bà được tuyển vào. Dù chỉ là hợp đồng tạm nhưng cũng coi như có thu nhập ổn định, cuối cùng đứng vững trong nhà chồng.

Vận may của bà cũng tốt, trước đó không lâu, trường phân nhà ở, cấp cho gia đình bốn người một căn phòng, cả nhà vui mừng dọn khỏi nhà họ Từ.

“Cậu cả ạ!” Hai giọng trẻ con lanh lảnh vang lên, anh em Văn Trúc, Văn San nhào vào lòng An Học Dân.

Bọn trẻ đều rất thích ông cậu này, mỗi lần đến đều mang theo đồ ăn ngon.

3

0

2 tuần trước

4 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.