0 chữ
Chương 38
Chương 15.2: Dương Lệ Lệ
Dương Lệ Lệ đắc ý đến phát cuồng.
Mặc Dư vốn rất cẩn trọng, bình thường chỉ nước do Đỗ Tiểu Quyên đưa mới dám uống.
Vậy mà Dương Lệ Lệ đã thành công!
Chỉ một lần tin tưởng sai người, Mặc Dư đã đánh mất cả mạng sống.
“À, Mặc Dư này, cô nghĩ Đỗ Tiểu Quyên chết là do tai nạn sao? Ha ha ha, cũng là tôi ra tay đó! Ai bảo con nhỏ đó lúc nào cũng bảo vệ cô, cản đường tôi!
Có nó bên cạnh, cô đâu có cơ hội uống nước tôi đưa chứ! Nó chết rồi tôi mới thấy thoải mái! Bất ngờ không? Vui không?”
Mặc Dư trừng mắt nhìn cô ta, lòng đau như cắt.
Người gác cổng mà cô không còn nhớ rõ.
Đỗ Tiểu Quyên ngây thơ...
Chỉ vì Mặc Dư tiện tay cứu một lần, cô ấy đã toàn tâm toàn ý đi theo cô.
Cô ấy không sợ chết, nhiều lần dùng chính thân mình để che chắn cho Mặc Dư. Và lần nào, Mặc Dư cũng liều mình kéo cô ấy về từ cõi chết.
Vậy mà cuối cùng cô ấy vẫn chết vì cô!
Nhìn khuôn mặt dữ tợn đầy thù hận của Dương Lệ Lệ, Mặc Dư biết mình đã sai.
Sai vì đã tin tưởng, sai vì đã mềm lòng!
Nằm trên chiếc bàn lạnh lẽo trong phòng thí nghiệm, đôi mắt Mặc Dư trào lệ.
[Tiểu Quyên...]
“Cô nghĩ vì sao tôi lại phải chịu cảnh khốn cùng, phải làm việc quèn trong khu ổ chuột, trong khi cô thì tung hoành ngang dọc cùng lính đánh thuê của đại đội Uy Vũ? Hả? Dựa vào đâu? Cũng là dị năng giả, tại sao cô có tất cả còn tôi chẳng có gì?
Giờ thì hay rồi! Cô cụt tay cụt chân, không có dị năng, chỉ là một thứ bỏ đi. Để xem còn ai nhớ đến cô không!
À quên, chắc cô còn chưa biết đúng không? Con người cũng có tinh hạch đấy! Tinh hạch của cô sắp là của tôi rồi! Còn cô, thì sẽ là thức ăn cho động vật biến dị!”
Mặc Dư kinh tởm nhìn Dương Lệ Lệ: “Tại sao? Còn cái ơn cứu mạng cô vẫn hay nói thì sao?”
Dương Lệ Lệ cười khẩy: “Ơn cứu mạng? Mặc Dư, cô ngây thơ quá rồi! Ngay từ đầu mọi thứ đã là kế hoạch. Ba tên kia là do tôi sắp đặt, chỉ để dụ cô xuất hiện.
Cô tưởng tôi là loại đàn bà yếu đuối, đáng thương sao? Tôi đã theo dõi cô từ lâu rồi. Dị năng của cô rất mạnh. Chỉ cần lấy được tinh hạch trong đầu cô, tôi có thể thống trị cả mạt thế!
Ơn nghĩa? Thời này rồi mà còn nói ơn nghĩa?”
Cô ta lườm Mặc Dư như nhìn một kẻ ngu ngốc, rồi nhếch mép chế giễu.
Mặc Dư khẽ bật ra một tiếng cười tuyệt vọng.
Cơn đau đớn từ những bộ phận bị chặt đứt cũng không thể so với nỗi đau trong tim!
Cô nhắm mắt lại, mặc cho nước mắt lặng lẽ lăn dài, mang theo nỗi căm hận khôn nguôi.
Bíp! Bíp! Bíp!
Tiếng còi xe inh ỏi kéo Mặc Dư về thực tại.
Chiếc xe phía trước đã đi từ lúc nào, chỉ còn lại khoảng trống dài.
Cô nhẹ nhàng đánh lái sang phải, rẽ vào hướng rừng Tùng Nam.
[Dương Lệ Lệ, món nợ này sớm muộn gì cô cũng phải trả!]
[Hừ! Cho cô ta sống thêm vài ngày nữa thôi!]
Mặc Dư vốn rất cẩn trọng, bình thường chỉ nước do Đỗ Tiểu Quyên đưa mới dám uống.
Vậy mà Dương Lệ Lệ đã thành công!
Chỉ một lần tin tưởng sai người, Mặc Dư đã đánh mất cả mạng sống.
“À, Mặc Dư này, cô nghĩ Đỗ Tiểu Quyên chết là do tai nạn sao? Ha ha ha, cũng là tôi ra tay đó! Ai bảo con nhỏ đó lúc nào cũng bảo vệ cô, cản đường tôi!
Có nó bên cạnh, cô đâu có cơ hội uống nước tôi đưa chứ! Nó chết rồi tôi mới thấy thoải mái! Bất ngờ không? Vui không?”
Mặc Dư trừng mắt nhìn cô ta, lòng đau như cắt.
Người gác cổng mà cô không còn nhớ rõ.
Đỗ Tiểu Quyên ngây thơ...
Chỉ vì Mặc Dư tiện tay cứu một lần, cô ấy đã toàn tâm toàn ý đi theo cô.
Cô ấy không sợ chết, nhiều lần dùng chính thân mình để che chắn cho Mặc Dư. Và lần nào, Mặc Dư cũng liều mình kéo cô ấy về từ cõi chết.
Nhìn khuôn mặt dữ tợn đầy thù hận của Dương Lệ Lệ, Mặc Dư biết mình đã sai.
Sai vì đã tin tưởng, sai vì đã mềm lòng!
Nằm trên chiếc bàn lạnh lẽo trong phòng thí nghiệm, đôi mắt Mặc Dư trào lệ.
[Tiểu Quyên...]
“Cô nghĩ vì sao tôi lại phải chịu cảnh khốn cùng, phải làm việc quèn trong khu ổ chuột, trong khi cô thì tung hoành ngang dọc cùng lính đánh thuê của đại đội Uy Vũ? Hả? Dựa vào đâu? Cũng là dị năng giả, tại sao cô có tất cả còn tôi chẳng có gì?
Giờ thì hay rồi! Cô cụt tay cụt chân, không có dị năng, chỉ là một thứ bỏ đi. Để xem còn ai nhớ đến cô không!
À quên, chắc cô còn chưa biết đúng không? Con người cũng có tinh hạch đấy! Tinh hạch của cô sắp là của tôi rồi! Còn cô, thì sẽ là thức ăn cho động vật biến dị!”
Dương Lệ Lệ cười khẩy: “Ơn cứu mạng? Mặc Dư, cô ngây thơ quá rồi! Ngay từ đầu mọi thứ đã là kế hoạch. Ba tên kia là do tôi sắp đặt, chỉ để dụ cô xuất hiện.
Cô tưởng tôi là loại đàn bà yếu đuối, đáng thương sao? Tôi đã theo dõi cô từ lâu rồi. Dị năng của cô rất mạnh. Chỉ cần lấy được tinh hạch trong đầu cô, tôi có thể thống trị cả mạt thế!
Ơn nghĩa? Thời này rồi mà còn nói ơn nghĩa?”
Cô ta lườm Mặc Dư như nhìn một kẻ ngu ngốc, rồi nhếch mép chế giễu.
Mặc Dư khẽ bật ra một tiếng cười tuyệt vọng.
Cơn đau đớn từ những bộ phận bị chặt đứt cũng không thể so với nỗi đau trong tim!
Cô nhắm mắt lại, mặc cho nước mắt lặng lẽ lăn dài, mang theo nỗi căm hận khôn nguôi.
Tiếng còi xe inh ỏi kéo Mặc Dư về thực tại.
Chiếc xe phía trước đã đi từ lúc nào, chỉ còn lại khoảng trống dài.
Cô nhẹ nhàng đánh lái sang phải, rẽ vào hướng rừng Tùng Nam.
[Dương Lệ Lệ, món nợ này sớm muộn gì cô cũng phải trả!]
[Hừ! Cho cô ta sống thêm vài ngày nữa thôi!]
0
0
1 tuần trước
1 tuần trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
