TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 23
Chương 23

Ứng Nguyên Tinh đặt tay lên bức tường khí, lần theo rìa đi một vòng rồrồi ước tính lại diện tích nông trại lại hít sâu một hơi.





Cậu cuối cùng cũng nhận ra sự khác biệt lớn nhất giữa hiện thực và trò chơi: Trong game thì cho đất miễn phí, còn hiện thực hóa rồi... thì cậu phải tự kiếm tiền mua đất mở rộng nông trại.





Sau khi thu hoạch toàn bộ cỏ dại có thể gặt được trong nông trại, Ứng Nguyên Tinh đếm thử số hạt giống thu về tổng cộng mười hai hạt, màu xanh lẫn vàng chẳng rõ sẽ mọc ra thứ gì.





Nhưng... hình như có mùi thơm?





Ứng Nguyên Tinh cúi đầu ngửi thử thì phát hiện mấy hạt giống này toát ra một mùi thơm khó diễn tả. Không phải hương hoa cũng chẳng giống mùi ngũ cốc, nhưng lại mang đến cảm giác quen thuộc.





Cậu ngẫm nghĩ một lát, bỗng nhớ ra hình như đã từng ngửi thấy mùi hương này khi đi leo núi cùng công ty trong chuyến team-building. Buổi sáng lúc vừa bước vào núi thì không khí trong lành khi ấy có hương vị rất giống mùi hạt giống bây giờ.





Nghĩ tới đó, Ứng Nguyên Tinh nhìn quanh bốn phía, hít sâu một hơi trong lòng thoáng nghi hoặc. Ở thành phố thì không nói, chất lượng không khí vốn đã kém. Nhưng thôn Đào Khê rừng cây um tùm, tại sao không khí lại không trong lành như vậy?





Ứng Nguyên Tinh hít hít mũi. Trước khi ngửi thấy mùi thơm từ hạt giống thì cậu cũng không để ý. Nhưng có so sánh thì lập tức cảm thấy có vấn đề.





Chẳng lẽ... là do công ty Hồng Tinh đã phá hoại môi trường thôn Đào Khê gây ra ô nhiễm gì đó khiến không khí ở đây dù cây cối xanh tốt vẫn không trong lành?





Không phải Ứng Nguyên Tinh cứ có chuyện là đổ tội cho công ty Hồng Tinh, mà thật sự là công ty này tai tiếng đầy mình. Huống hồ cậu còn có ký ức từng làm việc tại đó nên quá hiểu thủ đoạn của Hồng Tinh rồi.





Nhìn mặt mà bắt hình dong, ức hϊếp kẻ yếu, có được thì giữ, không được thì hủy.





Nhưng chuyện này Ứng Nguyên Tinh cũng chỉ nghĩ đến đó rồi bỏ qua. Dù sao hiện tại cậu không lo được nhiều như vậy. Vẫn là nên nghĩ xem làm sao kiếm tiền thì hơn.





Nếu như không phát hiện ra bức tường không khí thì thôi, đằng này lại thấy rõ rành rành. Chỉ nghĩ đến việc mảnh đất phía sau vốn thuộc về mình mà lại không nằm trong tay mình đã khiến Ứng Nguyên Tinh dù còn chưa khai thác hết phần đất hiện có cũng đã cảm thấy ngồi không yên.





Chỉ là tiền thôi mà, kiếm là được!





Nhưng trước khi bắt đầu kiếm tiền, nhớ lại những chỗ khác biệt so với game từ khi tới thôn Đào Khê tới giờ, Ứng Nguyên Tinh quyết định đi điều tra rõ ràng một phen.





Cậu mở bản đồ ra cẩn thận quan sát. Buổi sáng bản đồ mới chỉ sáng được một phần nhỏ thì giờ đã sáng lên gần hết. Ứng Nguyên Tinh nhìn từng căn nhà hàng xóm bên cạnh, nhà họ Nguyên sau núi, trạm y tế ở phía tây nam thôn và nhà trưởng thôn gần cổng làng còn có một nhà chuyên nuôi gia súc. Những căn còn lại thì Nguyên Hưu chưa từng giới thiệu.





Và Ứng Nguyên Tinh lập tức phát hiện ra vấn đề là không có tiệm rèn!





Trong game thì tiệm rèn là nơi nâng cấp công cụ, nếu không có thì đồ nghề của cậu biết nâng cấp kiểu gì?





Đất trồng đã nhỏ thì chớ nếu về sau mở rộng thêm, chỉ nghĩ đến cảnh vác cuốc đi cày từng mảnh đất bằng sức mình thôi cũng đủ khiến Ứng Nguyên Tinh tối sầm mặt mũi, có mà làm đến chết cũng chưa xong!





Càng đáng nói hơn là tiệm dụng cụ câu cá cũng không thấy đâu. Không mua được cần câu thì biết câu cá ở đâu ra để kiếm tiền?





Ứng Nguyên Tinh cảm thấy như trước mắt toàn một màu đen, vừa mới nhóm lên ý chí muốn làm giàu quay đầu lại nhìn thì... ngôi làng này chẳng có lấy một thứ cần thiết.





Tuyệt vọng một hồi nhưng khi nhìn ra nông trại ngoài cửa sổ, Ứng Nguyên Tinh lại khẽ thở dài không tiếng động.





Game đã hóa thành hiện thực nhưng sao có thể giống y nguyên được chứ? Chẳng qua là do giai đoạn đầu mọi chuyện quá suôn sẻ nên giờ khó tránh cảm thấy hụt hẫng. Nhưng đã phát hiện vấn đề rồi thì giải quyết thôi.





Ứng Nguyên Tinh chuẩn bị tới hỏi trưởng thôn. Trước khi ra ngoài, cậu tranh thủ đem tất cả hạt giống trồng xuống đất, tưới nước cẩn thận rồi mới rời đi.





Vừa đi được một lát, hàng rào ngoài nông trại bỗng vang lên một tiếng “bịch”, giống như có thứ gì đó đâm vào.





4

0

1 tháng trước

1 tuần trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.