TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 37
Chương 37: Dọn toàn bộ dược liệu ra đây!

Đúng lúc này, bóng dáng cao lớn bước đến, đứng dưới nắng sớm càng tôn lên đường nét gương mặt tuấn mỹ, uy nghiêm bức người.

Hắn cúi xuống ôm nàng lên, trầm giọng: “Tiểu Tà Nhi, đi thôi! Ta đưa ngươi đến Ngự Dược Phòng.”

Vừa thấy Hoàng thượng đích thân ghé Ngự Dược Phòng, toàn bộ đám ngự dược sư, thị vệ sợ đến mức gà bay chó chạy.

“Lui hết ra! Dọn toàn bộ dược liệu ra đây!”

Giọng nói trầm thấp mang theo uy nghiêm không thể chống đối.

“Dạ… Dạ vâng ạ!”

Dạ Thiên Hàn đặt Mạc Tiểu Tà xuống giữa kho linh thảo, cưng chiều mở lời:

“Tiểu Tà Nhi, thích gì thì chọn, tự nhiên lấy!”

Mạc Tiểu Tà tròn mắt nhìn một kho báu đầy ắp trước mắt, ánh mắt sáng rỡ như sao.

[Đoạn Hồn Thảo! Xương Ấp Tử! Cách Lạc Hoa! Huyễn Linh Căn!]

Ngao ngao ngao!

[Tất cả đều là bảo bối hiếm thấy a!]

Nàng lao vào đống linh thảo, cuộn lăn như cá gặp nước. Thế nhưng, nhìn đống thảo dược gom được thành núi nhỏ, Mạc Tiểu Tà lại ỉu xìu.

[Giờ ta không thể luyện đan, chẳng lẽ ôm ăn sống luôn? Thế thì phí công hiệu lắm! Phải làm sao bây giờ?]

Nàng bèn ngẩng đầu, đôi mắt tím long lanh đẫm nước nhìn về phía Dạ Thiên Hàn, cặp tai nhỏ cụp xuống, bày ra bộ dáng cầu xin bảo bọc.

“Tiểu Tà Nhi, làm sao vậy?”

Cảm nhận rõ tiểu thú trong lòng mình cứ rạo rực, Dạ Thiên Hàn khẽ nghiêng đầu, giọng nói trầm thấp pha chút ý cười.

Mạc Tiểu Tà xoay tròn đôi mắt tím nhạt, nhìn đống linh thảo bên cạnh rồi lại nhìn hắn.

[Biết nói thì đã đỡ rắc rối…]

Chợt thấy trên bàn có một lọ dược hoàn, nàng lập tức nhảy phóc lên bàn, ai ngờ không cẩn thận, cả lọ thuốc rơi xuống vỡ tan.

Mạc Tiểu Tà giật mình, nhanh nhảu nhào tới nhặt những viên thuốc còn sót, lại bị Dạ Thiên Hàn kéo lại, giọng trầm xuống:

“Ở đó toàn mảnh sứ, ngươi không sợ đứt chân sao?”

“Chi chi…”

[Nhưng cái này là thứ ta cần!]

Dạ Thiên Hàn cầm một viên lên, khẽ lắc:

“Chỉ là thuốc hoàn bình thường thôi, ngươi muốn bao nhiêu chẳng được.”

Mạc Tiểu Tà ôm viên thuốc, lạch bạch chạy đến chỗ đống linh thảo, một móng vuốt chỉ vào viên thuốc, móng còn lại chỉ vào đám thảo dược.

Nàng vừa múa vừa gật đầu, mắt long lanh như muốn nói: [Ta cần tất cả thứ này được luyện thành thuốc như thế này nè!]

Nhưng nhìn vẻ mặt mù tịt của Dạ Thiên Hàn, Mạc Tiểu Tà sắp phát khóc. Nàng tiếp tục khoa chân múa tay giải thích, đến mức mệt bở hơi tai.

Cuối cùng, Dạ Thiên Hàn cũng hiểu được đôi phần. Ánh mắt hắn dịu đi, khẽ cười:

“Ngươi muốn… ta cho người luyện tất cả chỗ thảo dược này thành dược hoàn, đúng không?”

6

0

2 tháng trước

1 tuần trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.