TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 36
Chương 36: Chuyện kinh thiên động địa

Lấy lòng?

Mạc Tiểu Tà trong lòng kêu khổ. Bảo bối thì bị thiên lôi đánh nát sạch, tiền không có, sắc đẹp càng miễn bàn, giờ nàng chỉ là một cục lông di động, lấy gì mà lấy lòng tên hoàng đế này?

Thế là… nàng đành bẽn lẽn cúi đầu, xù bộ lông mềm mại, dùng đầu cọ cọ vào lòng bàn tay hắn, vừa cọ vừa ngước đôi mắt tím long lanh, đáng thương vô cùng.

Nàng — đường đường là Độc Tiên — đời này chưa từng lấy lòng ai thế này!

Cảm giác lông mềm xù vuốt nhẹ qua tay, Dạ Thiên Hàn thoáng ngẩn ra.

Bàn tay to khẽ siết, hắn ôm lấy Tiểu Tà Nhi, đặt mình ngả xuống giường rồi thong thả cởϊ áσ.

[Khoan đã… hắn định làm gì?]

Mạc Tiểu Tà lập tức dựng thẳng lông, trong đầu văng vẳng chuông báo động.

Hắn… hắn không định làm cái chuyện kinh thiên động địa “nhân thú loạn lạc” đấy chứ?

Nhưng ngay khi nàng còn hoảng loạn, áo hắn đã rơi xuống, bờ vai rộng, l*иg ngực săn chắc hiện ra rõ mồn một.

Mạc Tiểu Tà rít một hơi lạnh, tự nhủ: [Phi lễ chớ nhìn!]

Hắn lười biếng lật người, giọng trầm khàn:

“Mao mềm của ngươi thoải mái lắm… giúp cô mát xa một chút đi.”

[Hả? Mát xa?]

Độc Tiên nàng đây… mát xa cho người khác?

Nhưng lưng trắng ngần của hắn cứ lồ lộ ra như mời gọi. Thôi thì… vì thảo dược, nhịn!

Vậy là, một bóng lông trắng nhỏ xíu bắt đầu “nhảy nhót” trên lưng Dạ Thiên Hàn, thật ra nàng chẳng biết mát xa kiểu gì, chỉ biết chạy lung tung, dẫm đạp như mèo vờn chuột.

Giọng hắn trầm khàn vang lên:

“Nhấn mạnh… chỗ trọng điểm…”

Nhưng giọng nói mỗi lúc một thấp, bởi vì chuyển động vụng về của nàng lại khiến hắn cảm thấy thư thái đến mức khó tin: Đây là lần đầu tiên hắn chủ động để kẻ khác chạm vào da thịt, vậy mà lại là một con tiểu thú.

Mạc Tiểu Tà mệt lử, chân cẳng run rẩy, không nhảy nổi nữa. Nàng bèn đổi sang dùng móng vuốt nhỏ xíu ấn ấn… ấn… rồi, chưa kịp ấn xong đã ngủ gục trên lưng hắn.

Dạ Thiên Hàn cảm nhận được cục bông mềm lăn xuống eo mình, lười biếng rúc vào mà ngủ say, khoé môi hắn hơi cong lên, khẽ thở dài:

“Vì vài cọng cỏ mà liều mạng làm đến thế này… Tiểu ngốc.”

Hắn nhẹ nhàng xoay người, ôm gọn cục bông trắng mềm, rồi cũng an ổn nhắm mắt ngủ theo.

Một người một thú an yên mà ngủ. Từ ngày có tiểu thú cưng giấc ngủ của Tà Đế trở nên yên bình đến lạ.

“Ưm…”

Mạc Tiểu Tà mở mắt, phát hiện mình vẫn nằm ấm áp trên giường.

Hôm qua “nhảy múa” mát xa quá sức, sáng nay nàng chẳng buồn dậy sớm ra Ngự Hoa Viên tu luyện nữa.

Nhưng mà… chỉ cần Dạ Thiên Hàn không nuốt lời, chuẩn bị đủ linh thảo cho nàng, thì nàng cũng không cần tự bán mạng tu luyện như trước.

4

0

2 tháng trước

1 tuần trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.