TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 23
Chương 23: Nàng là nữ nhân của ta

Bọn họ nhìn kỹ lại Mạc Tiểu Tà, đúng là đáng yêu thật, nhìn cứ như bảo bối sống. Hóa ra sở thích của môn chủ là kiểu này...

“Phải dốc toàn lực, nhanh nhất có thể tìm được nữ nhân này.”

Dạ Thiên Hàn lạnh lùng nói.

“Chủ thượng... nữ nhân này là...” có người ngập ngừng hỏi.

“Nàng là nữ nhân của ta.”

Cả đại sảnh lặng ngắt như tờ.

Là... nữ nhân của hắn?

Dù môn chủ có bao nhiêu nữ nhân đi nữa, nhưng đây là lần đầu tiên hắn chính miệng thừa nhận.

Điều này chứng tỏ người trong tranh kia có vị trí vô cùng đặc biệt. Không thể chậm trễ.

Mà trong lúc đó, Mạc Tiểu Tà lại lần nữa nghẹn thở:

“Khụ khụ khụ…!”

Gì chứ? Nàng chỉ “cường” hắn một lần, mà giờ hắn dám nhận là “nữ nhân của ta”?

Là ai của ai hả? Rõ ràng là nàng ép buộc hắn mà!

Dạ Thiên Hàn vừa vỗ lưng nàng vừa nửa uy hϊếp, nửa dỗ dành:

“Sau này còn dám ăn như thế, ta sẽ không cho ăn nữa đâu.”

“Ợ!”

Mạc Tiểu Tà ợ một cái no căng bụng, vội gật đầu lia lịa.

Rời xa khu rừng, rơi vào tay hắn, hắn chính là chỗ dựa duy nhất, là cha mẹ cơm áo của nàng rồi. Nàng không thể không ngoan ngoãn nghe lời.

Một thiên tài tu chân đến từ hiện đại mà chết đói vì không chịu nghe lời... thì đúng là mất mặt đến độ không còn chỗ chui.

“Được rồi. Trong vòng bảy ngày, nếu tìm không ra người, các ngươi tự gánh hậu quả.”

Dạ Thiên Hàn nói dứt khoát rồi bế Mạc Tiểu Tà phi thân rời đi.

...

Mạc Tiểu Tà thầm cầu siêu cho đám thủ hạ của hắn. Tìm một người đã hóa thành tro tàn, đừng nói bảy ngày, bảy mươi ngày cũng chỉ tốn công vô ích!

Dạ Thiên Hàn trở về hoàng cung chẳng khác gì đi dạo ngoài sân, nháy mắt đã đặt chân vào tẩm cung của mình – Càn Thanh Cung.

Bên trong cung điện, tám con rồng vàng khổng lồ được chạm trổ tinh xảo uốn lượn trên xà nhà, ánh sáng phản chiếu lấp lánh khiến Mạc Tiểu Tà chói cả mắt.

Dạ Thiên Hàn lười biếng ngồi xuống, đặt nàng trên đầu gối, ngón tay nhẹ nhàng khều khều chiếc móng nhỏ của nàng rồi trầm ngâm nói:

“Nếu đã nuôi ngươi, tất nhiên phải đặt cho ngươi một cái tên. Gọi gì mới hay đây?”

Mạc Tiểu Tà ngước đôi mắt tím long lanh nhìn hắn: [Làm ơn đừng đặt tên gì quá xấu!]

Dạ Thiên Hàn nhìn vào đôi mắt đó, ánh mắt thuần khiết đến lạ lùng, tựa như pha lê trong suốt, đẹp hơn bất kỳ viên ngọc nào từng thấy.

Hắn ngẩn người giây lát.

Quả là một sinh linh mỹ lệ. Nhưng những thứ đẹp đẽ thường mỏng manh, hắn... nhất định sẽ bảo vệ nàng thật tốt.

5

0

2 tháng trước

6 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.