TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 22
Chương 22: Môn chủ… đang cười?

Ngay sau đó, người hầu mang trà cùng điểm tâm lên.

Mạc Tiểu Tà ngửi thấy mùi thơm liền chui ra khỏi lòng hắn, tò mò nhìn quanh.

Từ khi bị Cố Như Nhi “nuôi” tới giờ, nàng chưa từng được ăn no một bữa. Đã thế, thân thể hiện tại lại là tiểu thú, ăn uống còn khổ hơn hồi ở Trúc Cơ kỳ.

Một bàn tay thon dài bẻ lấy một khối bánh đậu xanh, đưa tới mũi nàng:

“Muốn ăn không?”

Mạc Tiểu Tà lập tức gật đầu như gà mổ thóc.

Bị truy đuổi cả ngày, nàng đói đến sắp xỉu.

Thấy nàng phản ứng linh hoạt như người, Dạ Thiên Hàn bật cười, chậm rãi bón từng miếng một.

Đúng lúc này, thủ hạ của hắn bước vào liền tròn mắt sửng sốt.

Môn chủ… đang cười?

Trước nay hắn cười chỉ khi có người sắp gặp họa, cười kiểu điềm báo tử vong.

Còn bây giờ... nụ cười của môn chủ lại thuần khiết đến kỳ lạ, tựa như yêu nghiệt từ tranh bước ra.

Đợi đến khi các thuộc hạ có mặt đầy đủ, Dạ Thiên Hàn đặt Mạc Tiểu Tà lên bàn, giọng trầm thấp cất lời: “Cứ từ từ ăn.”

“Môn chủ!” Tất cả cùng khom người chào.

“Hôm nay gọi các ngươi tới, là có việc quan trọng cần giao.”

“Xin môn chủ cứ phân phó!”

Được môn chủ đích thân nhấn mạnh là việc lớn, dù có tan xương nát thịt, họ cũng sẽ dốc toàn lực hoàn thành.

“Ta muốn các ngươi tìm một người.”

Dạ Thiên Hàn lấy ra một bức họa, đặt ngay ngắn trước mặt mọi người.

Đúng lúc ấy, Mạc Tiểu Tà đang ăn uống ngon lành cũng liếc mắt nhìn sang, rồi lập tức ho sặc sụa.

“Khụ khụ khụ…!”

Trong bức họa kia, chẳng phải chính là nàng hay sao?

Một miếng bánh lập tức mắc nghẹn trong cổ họng nàng, mắt trừng to hết cỡ.

Đáng sợ thật! Cái tên nam nhân này đúng là không dễ gì buông tha nàng.

May mà thân xác kia của nàng đã bị thiên lôi đánh cho tan tành, đến tro cũng chẳng còn, hắn có muốn lật tung cả trời đất cũng chẳng tìm nổi.

“Sao lại không cẩn thận thế này.”

Dạ Thiên Hàn vội vàng rót trà, ôm lấy Mạc Tiểu Tà bón từng ngụm nước.

“Ô ô”

Sau khi uống xong, Mạc Tiểu Tà mới thấy cổ họng thông lại.

Nàng trợn mắt lườm hắn. Tất cả cũng tại hắn mà ra.

May mà hiện tại nàng chỉ là một con tiểu thú, sau này nếu tu luyện lại thành hình người, diện mạo chắc chắn sẽ khác trước, nên dù hắn có tìm nát cả thiên hạ cũng không nhận ra. An toàn tuyệt đối.

Mấy vị hộ pháp và đường chủ đều sững người. Đây... đây là chủ thượng của bọn họ sao?

Chỉ vì một con tiểu thú lạ mặt mà đích thân bón nước? Còn lo lắng như vậy?

5

0

2 tháng trước

1 tuần trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.