TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 18
Chương 18: Là sủng vật của bản tiểu thư!

[Dù sao ta cũng từng cứu ngươi một mạng, còn giúp ngươi chữa thương giải độc nữa mà!]

Dạ Thiên Hàn nhìn nàng, khóe môi cong lên nụ cười đầy hứng thú.

Đúng là một tiểu thú có linh tính, rất thú vị.

“Là sủng vật của bản tiểu thư!”

Cố Như Nhi lập tức bước lên, gắt gao khẳng định quyền sở hữu.

Thất công chúa thì ngược lại, khẽ khàng lùi về sau, cố gắng thu nhỏ sự tồn tại của mình.

Mọi người đều nói nàng là công chúa được sủng ái nhất, nhưng trong lòng nàng hiểu rõ, vị hoàng huynh này cực kỳ đáng sợ.

Lãnh khốc vô tình, dù có là muội muội ruột mà dám làm sai, cũng tuyệt đối không nương tay.

“Vậy nếu ta không giao thì sao?”

Dạ Thiên Hàn nhẹ nhàng hỏi, rồi ôm luôn Mạc Tiểu Tà vào lòng.

Tiểu thú kia lập tức ngoan ngoãn rúc vào ngực hắn, như tìm lại hơi thở quen thuộc.

Dù gì đây cũng là người đầu tiên nàng gặp sau khi tới thế giới này, lại từng thân mật da thịt, nên nàng đối với hắn cũng không đến mức bài xích.

“Ngươi biết ta là ai không? Ta là tam tiểu thư của phủ Thừa tướng! Nhị tỷ ta chính là Dung phi được Hoàng thượng sủng ái nhất! Nếu ngươi không chịu giao ra, thì đừng trách ta phải đoạt!”

Cố Như Nhi bắt đầu lôi thân phận ra áp người.

“Tam tiểu thư phủ Thừa tướng à?”

Dạ Thiên Hàn cười nhạt, ánh mắt khinh miệt nhìn nàng khiến nàng đỏ mặt, nhưng tim lại đập thình thịch.

Nụ cười kia... sao có thể yêu nghiệt đến thế?

Mạc Tiểu Tà trừng mắt: [Tên yêu nghiệt này! Có thể đừng cười như vậy được không? Câu hồn người ta muốn rớt mất rồi!]

Cố Như Nhi si mê nhìn hắn: “Nếu ngươi chịu cùng ta về phủ, ta có thể nhường lại tiểu thú này cho ngươi.”

Nàng cười quyến rũ, nhưng không biết trên mặt mình lúc này còn mấy vết máu dài, nụ cười kia chẳng khác gì ác quỷ.

Dù sao tiểu thú cũng chỉ là vật khoe mẽ, nếu có thể đổi lấy mỹ nam này... thì giữ tiểu thú lại làm gì?

“Về nhà với ngươi?”

Dạ Thiên Hàn cười lạnh, giọng mỉa mai: “Ngươi là cái quái gì chứ?”

Người nhà họ Cố... quả nhiên toàn kẻ không biết trời cao đất dày.

Sớm muộn gì hắn cũng sẽ dọn dẹp sạch sẽ.

Cố Như Nhi bị sỉ nhục đến mức mặt xanh lét, lập tức nổi giận quát:

“Người đâu! Bắt hắn lại! Dám cướp sủng vật của ta, lôi về phủ Thừa tướng!”

Mấy tên thị vệ lập tức bao vây quanh Dạ Thiên Hàn. Mạc Tiểu Tà đề phòng nhìn bọn họ, ánh mắt ánh lên cảnh giác.

Nàng ngẩng đầu nhìn Dạ Thiên Hàn, cất tiếng “chít chít” như đang gào lên trong lòng:

[Ngươi không phải vô dụng đến mức này đấy chứ? Chẳng lẽ đánh không lại đám tiểu lâu la này?]

5

0

2 tháng trước

1 tuần trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.