TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 17
Chương 17: Chính là cái tên bị nàng... chiếm tiện nghi hôm đó!

Nàng nhún chân, phóng ra ngoài cửa sổ – quyết đoán như chim én xé gió lao xuống.

Chỉ là… trước khi đáp đất, phải tìm cái gì đó... mềm mềm đỡ phía dưới.

Tốt nhất là... một tấm thịt người biết đi!

Chết tiệt! Tên nam nhân kia đi chậm quá! Nàng mà rơi trúng đất thì tiêu đời mất!

Dạ Thiên Hàn ngẩng đầu, bất ngờ thấy một tiểu thú từ trên trời rơi xuống. Nàng nhỏ nhắn đáng yêu vô cùng.

Đặc biệt là khi cặp mắt tím biếc trong veo như thủy tinh ấy nhìn hắn, trong lòng hắn khẽ run lên. Khi tiểu thú kia gần chạm đất, hắn mới hoàn hồn liền đưa tay đỡ lấy.

Mạc Tiểu Tà thở phào nhẹ nhõm, cảm kích nhìn vị ân nhân vừa cứu mạng mình. Nhưng khi thấy rõ dung mạo người kia, cả người nàng lập tức cứng đờ.

Là hắn? Chính là cái tên bị nàng... chiếm tiện nghi hôm đó!

“Tiểu thư! Nó nhảy xuống rồi!”

“Thất công chúa, nó nhảy khỏi lầu hai rồi!”

Thị vệ vội vàng bẩm báo.

Hai nữ nhân kia mặt tái xanh: “Còn thất thần làm gì! Mau đuổi theo!”

“Chít chít chít!”

Cứu mạng với!

Mạc Tiểu Tà nghe tiếng bước chân đuổi đến gần, vội túm chặt lấy vạt áo Dạ Thiên Hàn, run run không buông.

Nàng biết rõ, nếu rơi vào tay hai nữ nhân kia, nàng sẽ bị hành hạ sống không bằng chết. Dù sao người này... cũng từng chịu ơn cứu mạng của nàng, hẳn là không tuyệt tình tới mức đẩy nàng vào hố lửa chứ?

Dạ Thiên Hàn nhìn quanh thấy một đám người đang vây lấy mình, sau lưng còn vang lên hai giọng nữ quen thuộc:

“Người phía trước kia, mau đứng lại!”

“Mau giao con tiểu thú đó cho bản tiểu thư.”

“Mau giao con tiểu thú đó cho bản công chúa!”

Dạ Thiên Hàn hơi cau mày, quay người ôm lấy Mạc Tiểu Tà đang run rẩy trong tay, hờ hững nói:

“Muốn ta giao nó ra?”

Lúc thấy rõ dung mạo Dạ Thiên Hàn, Cố Như Nhi liền đứng sững người như hóa đá.

Người này... sao lại có thể tuấn mỹ đến thế được? Khuôn mặt ấy như được điêu khắc tỉ mỉ, hoàn hảo đến mức câu hồn đoạt phách.

Ngay cả Thất công chúa cũng nhất thời chết lặng. Trong mắt nàng ta hiện rõ vẻ khϊếp sợ.

Là… Là huynh trưởng của nàng ta – Tà Đế Dạ Thiên Hàn!

Nàng vốn định quỳ xuống hành lễ, nhưng lại bị hắn lạnh lùng giơ tay ngăn lại. Hắn không muốn để thân phận bại lộ bị hai nữ nhân ngu xuẩn này kéo vào ánh mắt người đời.

Mạc Tiểu Tà nắm chặt vạt áo hắn, ngẩng khuôn mặt nhỏ lên, ánh mắt cầu xin mà quật cường nhìn hắn chăm chú.

“Chít chít!”

[Tên chết tiệt, đừng có giao ta cho hai nữ nhân điên kia đấy nhé!]

5

0

2 tháng trước

1 tuần trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.