TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 48
Ta Muốn Tìm Đối Thủ So Kiếm

Tống Khâm Tông Triệu Hoàn cùng Minh Quang Tông Chu Thường Lạc cũng không tận lực đè thấp âm thanh. Đây cũng là biểu hiện cho thân phận của bọn hắn. Ngươi đã bao giờ thấy một hoàng đế nào ăn nói nhẹ nhàng, đi khẽ, cười chuyên chưa.

Cho dù là hôn quân cùng hoàng đế bù nhìn, mỗi tiếng nói cùng cử động của bọn hắn đều mang một tia duy ngã độc tôn, đều là do hoàn cảnh dưỡng thành.

Một lời quyết sinh tử, một câu định phú quý của người khác. Chỉ cần không phải là một con lợn thì kiểu gì trong mỗi tiếng nói của hắn cũng mang theo một tia bá khí.

Lời của hai vị hoàng đế tất nhiên bị người chung quanh nghe thấy được.

Từng người đều bị dọa liên tiếp lui về phía sau, ánh mắt nhìn về phía mấy vị hoàng đế kia lập tức trở nên khác biệt.

"Các ngươi làm sao vậy?

Không phải chỉ là nhìn thấy mấy vị hoàng đế à, vừa rồi ta còn trò chuyện cùng Đường Huyền Tông Lý Long Cơ thật vui đây."

Một người đàn ông trung niên thoạt nhìn hơn ba mươi tuổi, nhìn thấy đám người bốn phía nhao nhao lui lại, dương dương đắc ý nói.

Đám ngốc này chỉ nhìn thấy mấy vị hoàng đế đã sợ đến như vậy, lúc ấy mình còn nói được ba câu với Đường Huyền Tông Lý Long Cơ. Mặc dù toàn thân đã ướt đẫm, nhưng mà cũng không bị dọa lui như bọn hắn.

"Ngươi là ai?"

"Gọi ··· ta ··· sao?"

"Chính là ngươi!"

"Có ··· việc ··· gì...a?"

"Ngươi ngăn cản tầm mắt của ta."

"Ta ··· lập tức ··· đi."

Đây là đoạn đối thoại sâu sắc cỡ nào a, mỗi một lần người đàn ông trung niên nhớ lại đoạn đối thoại cùng Đường Huyền Tông Lý Long Cơ, mỗi câu mỗi chữ đều có ngụ ý. Một bộ dáng ta từng nói chuyện vui vẻ với hoàng đế, vẻ mặt hắn đầy khinh bỉ nhìn người chung quanh.

"Mẹ nó! Nhìn bộ dạng ngu xuẩn của nhà ngươi mà dám nói trog chuyện vui vẻ với hoàng đế, nói giết cả nhà ngươi còn tạm được."

Một kiếm khách trẻ tuổi ở bên cạnh lập tức nổi giận, ai mà không biết khoác lác.

"Có nhìn thấy không, vị hoàng đế sắc mặt có chút tái nhợt kia là Tống Khâm Tông Triệu Hoàn, một người cuồng xét nhà, một khi hưng phấn lên sẽ đi xét nhà người khác. Nghe nói sau khi buổi đấu giá kết thúc, liên tục xét nhà ba ngày ba đêm, Thái Thượng Hoàng, Tể tướng, một người cũng không buông tha, một khi chưa xét xong nhà sẽ trằn trọc không ngủ được."

"Người này còn không phải trâu bò nhất, nhìn thấy hoàng đế mặc áo giáp mỏng kia không, Minh Quang Tông Chu Thường Lạc, đây mới là một người mạnh mẽ. Rất ưa thích chém đầu tại Ngọ môn, chặt ba ngày ba đêm không ngừng nghỉ."

"Ngươi đừng nghĩ rằng như thế đã lợi hại, trông thấy hoàng đế mũi vểnh lên trời kia không. Đây mới là vị hoàng đế trâu bò nhất, Tống thái tông Triệu Quang Nghĩa, thường thường mang theo trăm vạn đại quân đến biên cảnh cùng chết với Liêu quân, mỗi lần đánh giặc xong chỉ còn lại một mình hắn cưỡi con lừa nhỏ trở về."

·····

Thanh niên kiếm khách càng nói càng khoa trương, người đàn ông trung niên hơi run rẩy. Đây là một đám hoàng đế điên cuồng cỡ nào a, hắn hồi tưởng lại trong lịch sử, hình như bọn hắn cũng không có ngưu bức như vậy a!

"Ngươi ngu thật hay giả vờ! Bọn hắn không cùng một thế giới với chúng ta."

"Minh Quang Tông chỉ có một tháng làm hoàng đế.

Bây giờ nhìn hắn còn không phải rất tốt, sắc mặt hồng nhuận phơn phớt."

"Người nào không biết Tống Khâm Tông Triệu Hoàn là một hoàng đế vô cùng nhu nhược, cũng dám xét nhà Thái Thượng Hoàng Tống Huy Tông Triệu Cát."

"Mấy tên hoàng đế này đều là hôn quân, cũng không biết giết bọn hắn có thể được bao nhiêu công đức?"

Người đàn ông trung niên thấp giọng nói, cực kỳ động tâm.

Trong nháy mắt, đám người vốn tràn đầy phấn khởi nghe thanh niên kiếm khách khoác lác, đột nhiên ánh mắt nhìn chòng chọc vào người đàn ông trung niên, giống như muốn in hắn vào trong đầu.

Đầu tiên, không nói tới những thứ khác. Hoàng đế dễ giết sao?

Thiên hạ to lớn, trải dài theo dòng sông lịch sử không biết có bao nhiêu hoàng đế, nhưng hoàng đế chân chính bị thích khách giết chết đếm không hết hai bàn tay. Nếu như không tính dã sử, chỉ sợ một bàn tay cũng đếm hết.

Tại thế giới võ hiệp cấp thấp, hoàng đế chính là người "Mạnh nhất" thiên hạ.

Đương nhiên cũng tồn tại ngoài ý muốn, vạn nhất con hàng này may mắn giết chết được hoàng đế, như vậy thì hắn lập tức trở thành người mà cả thiên hạ muốn giết.

Vô luận hoàng đế ngu ngốc hay là hùng tài đại lược, một ngày bọn hắn trị vì, ít nhất cũng duy trì được thiên hạ cân bằng. Hán Linh Đế Lưu hồng tuyệt đối là hôn quân, thế nhưng trước khi hắn chết, thiên hạ vẫn duy trì thái bình, chí ít mặt ngoài là như thế.

Nếu có người giết chết hắn, tất nhiên tuyệt đại bộ phận người sẽ vỗ tay khen hay, đương nhiên người giết chết hắn cũng có thể được công đức tương ứng.

Nhưng mà bởi vì Lưu hồng chết dẫn đến thiên hạ đại loạn, như vậy thì người ám sát hắn sẽ phải gánh chịu một phần nhân quả này.

Mà một phần nhân quả này tuyệt đối là một phần nghiệp lực đáng sợ, tên thích khách này tuyệt đối sẽ rất nhanh “phất”.

Mấy người Sùng Trinh hoàng đế đều khinh thường cười một tiếng. Ám sát hoàng đế, trừ phi ngươi có thực lực đi vào vạn quân như chỗ không người, nếu không, muốn tiến nhập hoàng cung ám sát hoàng đế, quả thực là huyễn tưởng.

Mấy hoàng đế thương lượng với nhau một phen rồi tự mình tách ra, đi tới chỗ bảo vật mình vừa chọn. Dù sao mấy hoàng đế bọn hắn không có ai làm cho thiên hạ thái bình thịnh vượng, tất nhiên trên người không có công đức gì, cũng không được ưu đãi giảm giá.

Thế nhưng không thể đi một chuyến uổng công đi, vả lại bọn hắn phát hiện nơi này có rất nhiều vật phẩm, đặc biệt là bí tịch đều tiện nghi hơn rất nhiều so với thời điểm đấu giá, bọn hắn dự định mua một bản.

Tại một bên khác.

"Sư thúc, ngươi nhìn chong chóng tre kia thần kỳ cỡ nào, lấy thân phận uy chấn thiên hạ của lão nhân gia ngài, có phải nên mua một cái hay không?"

Con mắt Nhạc Bất Quần sắp rớt ra ngoài rồi, một vật phẩm nho nhỏ, đặt lên trên đầu của mình là có thể tự do phi hành.

Tự do phi hành mộng tưởng tốt đẹp dường nào, bây giờ đang ở trước mắt, mà lại chỉ cần 800 đồng.

Sau khi sư thúc mua về, không phải chính mình cũng có cơ hội tự do bay lượn trên trời cao sao.

"Khục ······· sư thúc tuổi già rồi, chỉ để dành được một cái quan tài, ngươi nói có đúng hay không?"

Phong Thanh Dương ho nhẹ một tiếng, ý tứ rất rõ ràng, hay là ngươi mua hiếu kính cho sư thúc ta đi.

Nhạc Bất Quần nghe vậy, sắc mặt run rẩy, Phong sư thúc này cũng là một con hàng keo kiệt.

"Sư thúc ngươi vẫn còn quan tài, ta lại không còn gì nữa cả, chỉ còn lại cái mệnh rẻ rúm này thôi."

Nhạc Bất Quần bất đắc dĩ nói, lần trước chắp vá lung tung, quyên góp đủ 600 đồng mua một bản đỉnh cấp võ học tiểu vô tướng công, có thể nói hắn đã táng gia bại sản.

"Không thể a, thật sự một đồng cũng không có."

Vẻ mặt Phong Thanh Dương không tin, hắn rất rõ ràng vốn liếng phái Hoa Sơn, nói xong hắn liền muốn lật ngược thân thể Nhạc Bất Quần lên để lục soát.

"Sư thúc, ta đã tới đây hai lần, ngươi nói trên người của ta còn có một chút đồng sao?"

Nhạc Bất Quần bị dọa vội vàng lui lại, lắc lắc đầu, hiển nhiên hình tượng keo kiệt của Phong Thanh Dương đã triệt để hủy đi thân phận cao nhân ẩn sĩ trong mắt hắn.

Phong Thanh Dương có chút không nỡ, chong chóng tre hắn cũng mười phần ưa thích, thế nhưng mà vừa nghĩ tới chỉ cần có đầy đủ đồng là có thể đến thế giới khác, nơi đó hẳn là có cao thủ có thể so chiêu cùng mình.

"Chủ tiệm, ta muốn tìm một đối thủ so kiếm."

Bỗng nhiên một giọng nói băng lãnh truyền đến, Phong Thanh Dương theo nơi phát ra âm thanh nhìn lại, chỉ thấy một nam tử lãnh ngạo mặc quần áo màu đen, đi đến trước người chủ tiệm Vạn Giới Lâu, vẻ mặt lạnh như băng nói.

Vẻ ngoài của hắn thoạt nhìn có chút xinh đẹp, có thể làm cho vô số nữ tử xấu hổ, lại thêm một thân khí chất băng lãnh cao ngạo, quả thực là tình nhân trong mộng của vô số thiếu nữ.

Ở phía sau của hắn còn có hai người, một người trong đó có diện mạo rất đặc biệt. Thường nhân chỉ có hai hàng lông mày, mà hắn thoạt nhìn có tới bốn hàng lông mày, nhìn kỹ thì phát hiện lại là hai hàng ria trên mép hắn quăn lên, chỉnh tề đối xứng, nhìn giống như hai hàng lông mày khác.

Một người khác toàn thân áo trắng như tuyết, đứng thẳng người, khuôn mặt lạnh lùng. Dáng vẻ người lạ chớ lại gần, đồng thời còn mang theo khí chất siêu nhiên khiến cho người khác nhìn qua sẽ khó mà quên được.

"Ba người này đều là cao thủ."

Sắc mặt Phong Thanh Dương hơi ngưng trọng, hắn cảm thấy được khí tức nguy hiểm từ trên thân cả ba người bọn họ.

6

0

6 tháng trước

3 tháng trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.