Chương 47
Ta Đang Xét Nhà
(Chương này gần như là kể lại một sự kiện lịch sử của Trung Quốc, mọi người đọc khó hiểu thì có thể bỏ qua. Vừa dịch vừa ngồi tra lịch sử TQ cũng đâu dễ dàng gì T_T)
"Khục ······ mọi người im lặng một chút."
Chu Dương ho nhẹ một tiếng, ánh mắt quét một vòng bốn phía, nơi ánh mắt hắn đảo qua trong nháy mắt im bặt. Chỉ chốc lát toàn bộ Vạn Giới Lâu đã yên tĩnh trở lại.
"Lần này Vạn Giới Lâu giảm giá chỉ đối với người sở hữu Thiên Đạo công đức. Cái gọi là thiên đạo công đức chính là phần thưởng thiên đạo ban cho khi làm việc thiện."
"Giống như đại hiệp giang hồ hành hiệp trượng nghĩa, trừ gian diệt ác. Đại thần triều đình yêu nước ưu dân, quân vương tại vị chăm lo cho xã tắc, chính trị nhân từ. Những chuyện này đều có thể thu được thiên đạo công đức."
Đại bộ phận người Vạn Giới Lâu đều ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, một mảnh trầm mặc. Chỉ có một số nhỏ người là mang theo nụ cười trên mặt.
Nhìn vẻ mặt của mọi người phía dưới, Chu Dương không nói gì, hắn không phải chúa cứu thế, chỉ cần tận lực làm một số chuyện của mình là đủ.
Qua một hồi lâu ánh mắt của mọi người mới bắt đầu phát sinh biến hóa, đặc biệt là khi nhìn về phía những tham quan cùng võ lâm bại hoại chung quanh. Giết những người đó đều có thể thu hoạch được thiên đạo công đức.
"Nhìn cái gì vậy, muốn giết ta? Lão tử chính là ngươi ở một thế giới khác."
Một lão giả tóc trắng phơ dữ tợn gầm thét lên với một thanh niên nam tử dáng người khôi ngô ở bên cạnh.
"Ngươi tốt nhất cẩn thận một chút cho ta, ta đã hỏi thăm rõ ràng. chỉ cần xuất ra đủ đồng, ta sẽ có thể đến thế giới kia của ngươi. Cho dù ngươi là ta, vẫn giết như thường."
Thanh niên Khôi ngô lạnh lùng nói.
Mặt mũi lão giả dữ tợn tràn đầy giận dữ:
"Ngươi tên súc sinh này, không có ngươi làm sao có ta, bây giờ ngươi ngay cả chính mình cũng giết."
"Từ hôm nay trở đi, phàm là người xấu ta đều muốn giết."
Thanh niên khôi ngô hung hăng nói.
"Thao! Ngươi cái tên ngụy quân tử này, ngươi có biết danh hào của ngươi sau này là "Huyết Đồ Thủ", vô luận nam nữ già trẻ, chỉ cần có tiền tất cả đều không lưu lại mạng sống, hiện tại ngươi dám nói ta là người xấu."
Vẻ mặt thanh niên khôi ngô lạnh lùng:
"Đó là ngươi làm, cũng không phải ta làm."
Nguyên bản những võ giả giang hồ không môn không phái kia hi vọng cực kì xa vời với tuyệt thế bí tịch, bây giờ vẻ mặt lại vui mừng, đây chính là cơ hội của bọn hắn.
Bí tịch, hoàng kim, bọn hắn đều không có. Nhưng mà chắc chắn luôn có người xấu trong thiên hạ, giết không bao giờ hết.
Cứ như này, về sau bọn hắn sẽ có nguồn thu nhập ổn định. Một ngày nào đó có thể gom góp đủ đồng để mua một bản tuyệt thế bí tịch.
Chu Dương dừng lại một hồi, sau đó trở về sân khấu.
Trong đám người!
"Làm sao bây giờ các ngươi mới đến?"
Nhìn Minh Quang Tông Chu Thường Lạc một thân áo giáp nhiễm vết máu cùng với Tống Khâm Tông Triệu Hoàn sắc mặt có chút tái nhợt vô lực đang vội vã chạy đến, Sùng Trinh hoàng đế nhẹ thở ra một hơi. Minh Quang Tông Chu Thường Lạc không có việc gì là tốt rồi.
Minh Quang Tông Chu Thường Lạc được cung nữ hạ sinh, xuất thân hèn mọn, vẫn luôn không được hoàng đế ưa thích, bị tất cả các phe xa lánh, trong cung hãm hại, thậm chí Thái tử đã mấy lần bị dao động.
Cả đời nơm nớp lo sợ rơi vào âm mưu trong bóng tối.
Bởi vì nỗi thống khổ của mình cho nên Minh Quang Tông Chu Thường Lạc vẫn luôn rất chiếu cố đối với mình mỗi một nhi tử, thậm chí có thể nói là cưng chiều.
Mặc dù tuổi tác hai người hiện tại chênh lệch không lớn, nhưng mà Sùng Trinh hoàng đế Chu Do Kiểm vẫn rất tôn kính người phụ thân này.
Mấy vị hoàng đế Tống triều cũng đi về hướng Tống Khâm Tông Chu hoàn.
"Kim quốc đã đánh tới Đông Kinh sao?"
Tống Huy Tông Triệu Cát trông thấy mặt mũi Tống Khâm Tông Triệu Hoàn tái nhợt, sắc mặt có chút khó coi nói.
Xét cho cùng Tĩnh Khang chi biến hắn cũng có một phần lớn trách nhiệm. Lúc ấy vì mạng sống, trốn tránh binh qua Kim quốc mới truyền hoàng vị lại cho Tống Khâm Tông Triệu Hoàn, để hắn biến thành hoàng đế vong quốc.
"Có muốn ta sớm điều binh mã qua hay không."
Ở trong lòng Tống Huy Tông Triệu Cát có chút áy náy đối với Tống Khâm Tông Triệu Hoàn.
“Ta đang xét nhà, ròng rã ba ngày ba đêm”. Sắc mặt Tống Khâm Tông Triệu Hoàn lạnh lùng nói:
"Ta xét từ thành đông đến thành tây, từ thành bắc đến thành nam. Xét từ ngươi đến đời cháu ta, một người cũng không tha."
Tống Khâm Tông vừa nghĩ tới mình bị Kim quốc đùa bỡn hơn ba mươi năm. Bị người tra tấn ngược đãi không phải hơn 30 ngày, mà là cả nửa sau cuộc đời.
Kim quốc là thứ gì, bọn chúng chính là một đám man nhân chưa khai hóa, một khi rơi vào trong tay bọn chúng, không biết sẽ có sự tình đáng sợ gì rơi trên đầu của hắn.
Kết quả sau khi Tống Khâm Tông Triệu Hoàn trở về lập tức bắt đầu xét nhà.
Đầu tiên bị hắn kê biên tài sản là tẩm cung vốn có của Tống Huy Tông Triệu Cát, cất giữ tài phú phong phú nhất. Nhưng mà đại đa số tác phẩm nghệ thuật hắn đều không động, chỉ lấy hoàng kim cùng ngọc khí, những thứ này có thể hối đoái được đồng, về phần những đại thần phản nghịch đầu hàng trong hoàng cung kia, một người hắn cũng chưa thả, tịch thu tài sản không còn một mảnh.
Tại đấu giá hội, từ sau khi thăm dò được tin tức mình bị bắt đến Kim quốc làm tù binh, hắn lập tức tìm một người đọc sách Minh triều, bỏ ra một trăm lượng bạch ngân để người kia tường thuật lại cuộc đời mình một lần, hắn nghe rồi tỉ mỉ ghi chép lại.
Vẻn vẹn chỉ làm hoàng đế một năm liền bị nhốt hơn ba mươi năm, còn dài hơn so với nửa đời trước, quả thực là muốn mạng già của hắn.
Sau khi trở lại Đông Kinh thành, hắn trực tiếp xuất ra một trăm vạn lượng bạch ngân từ trong quốc khố phát cho cấm quân trong cung, thu mua lòng người.
Sau đó hắn mang theo năm ngàn cấm quân, tự mình mang theo cấm quân tới từng nhà dò xét, từ Cao Cầu, đến Đồng Quán, từ Tống Huy Tông Triệu Cấu đến mỗi một hoàng thân quốc thích ở đông kinh thành. Mặc kệ những người này là quan lại tham ô, hay là người xui xẻo sau này đi theo hắn, toàn bộ đều tịch thu tài sản.
Tống Khâm Tông Triệu Hoàn thừa nhận chính mình mềm yếu nhu nhược sợ chết. Thế nhưng khi gặp được sự tình còn đáng sợ hơn so với chết, tên hoàng đế yếu hèn này bộc phát ra lực lượng quả thực làm cho người khác khó mà tưởng tượng được.
Nghe xong Tống Khâm Tông nói, đám người nhìn về Minh Quang Tông Chu Thường Lạc ở một bên, người này sẽ không ác hơn đi.
"Ta đơn giản hơn nhiều so với hắn. Bắt đầu giết từ thành đông, giết hết thành đông lại giết đến thành tây, ta thẳng tay mà làm, cái gì mà Ngụy Trung Hiền, cái gì mà Thôi Văn Thăng, cái gì mà Trịnh quý phi, giơ tay chém hết. Từ Đông Kinh thành giết tới hoàng cung nội viện, chó gà không tha."
Minh Quang Tông Chu Thường Lạc một mặt sát khí, phàm là những người tham gia mưu sát hắn, hắn không do dự một đao giết chết. Toàn bộ những đại thần kia đều quỳ sát trước hoàng cung run lẩy bẩy. Nếu không phải nghe được tin Vạn Giới Lâu giảm giá, hắn sẽ còn tiếp tục giết.
6
0
6 tháng trước
2 tháng trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
