TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 39
Chương 39

"Xinh đấy."

"Đâu chỉ xinh!"

Cố Nhất Bạch nói: "Tôi nói thẳng nhé, cô ấy mà vào showbiz, chỉ cần dựa vào khuôn mặt đó cũng đủ sống cả đời rồi!"

Một mỹ nhân đẹp như tiên, tiếc thay lại có cái miệng...

"Anh ba, anh vừa phẫu thuật chưa được mấy ngày mà đã chạy ra ngoài thế này, có ổn không?"

Hắc Mạn Ba ra tay cực kỳ tàn độc, lần này Lục Cẩn Hàn bị thương nặng thật sự.

Nếu không có áo chống đạn, có lẽ lúc vớt anh lên từ biển, bọn họ đã nhặt được xác anh rồi.

Ai biết được liệu Hắc Mạn Ba có đang lén lút nhắm súng vào anh hay không? Ra ngoài lúc này quả thực quá mạo hiểm.

"Không sao, cô ta không dám."

"..." Cố Nhất Bạch: "Anh chắc chắn thế à? Bọn người ở Khôi Thiết Tam Giác toàn lũ biếи ŧɦái, Hắc Mạn Ba còn là biếи ŧɦái nhất trong đám biếи ŧɦái! Nghe nói cô ta có thể đấm thẳng với lực 2000 pound, tức 900kg! Đây là trình độ của võ sĩ quyền Anh hạng nặng nam đỉnh cao đấy, một quyền của cô ta có thể gϊếŧ chết cả một con bò!"

Nhớ lại tư liệu đã tra cứu trước đây, Cố Nhất Bạch không khỏi dựng cả tóc gáy.

"Anh Ba, nhìn tình trạng của anh bây giờ... Nếu bọn mình thực sự bị Hắc Mạn Ba tìm thấy, chắc chẳng cần dùng súng, cô ta dùng tay không cũng đủ đập chết cả hai rồi."

Cố Nhất Bạch nói cả tràng dài, nhưng phát hiện ánh mắt Lục Cẩn Hàn vẫn đăm đăm nhìn về phía cô gái trên sân khấu, nên đưa tay vẫy trước mặt anh.

"Anh Ba, anh có nghe tôi nói gì không vậy?"

"Im đi."

Cố Nhất Bạch: "...?"

Lục Cẩn Hàn khẽ hạ mắt, giọng bình thản: "Viện Nghiên cứu Y học Quốc tế không thể để người ngoài giao thuốc, điều tra rõ lai lịch của cô ta."

"Hả? Tôi thấy không cần đâu, cô bé này chỉ là một cô gái khá thú vị thôi, việc cấp bách của bọn mình bây giờ vẫn là Hắc..."

Chưa nói hết câu, Cố Nhất Bạch đã đối diện với ánh mắt lạnh băng của Lục Cẩn Hàn.

"..." Cố Nhất Bạch: "Được rồi, anh là đại gia, anh muốn sao cũng được."

...

Sau khi rời sân khấu, Sở Vân Tình chân thành giơ ngón tay cái khen ngợi Thư Lan.

Đứng trước hàng ngàn tân sinh viên mà vẫn có thể nghiêm túc nói nhảm, thật sự rất đỉnh.

Thư Lan giơ tay, chớp mắt vẻ vô tội.

"Tớ thật sự là nạn nhân mà, tớ cũng rất sợ hãi, rất bất lực, rất đau lòng đấy chứ?"

Sở Vân Tình không nhịn nổi, quay đi: "Thôi đi."

Nếu cô mà bất lực sợ hãi đau lòng, thì có lẽ Thư An Nhã đã phải chết từ lâu rồi.

"Cậu không sợ trường lại gây rắc rối cho cậu sao?"

"Không sao." Thư Lan cười khẽ.

Từ đầu cô đã nhìn rõ, người là do phe Thư An Nhã tìm đến, liên quan gì đến cô?

Sở Vân Tình không nhịn được liếc nhìn cô: "Cứ giở trò đi."

2

0

1 tháng trước

2 tuần trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.