0 chữ
Chương 38
Chương 38
"Thư Lan, em đang nói cái gì vậy? Hôm nay em lên đây để kiểm điểm, không phải để xuyên tạc sự thật, cãi chày cãi cối đâu!"
Nghe vậy, Thư Lan bật cười.
Cô cúi xuống, rút điện thoại từ túi quần, trước mặt toàn thể tân sinh viên, mở một đoạn ghi âm...
"Bỏ qua sự thật đi, dù An Nhã có sai đi nữa, con có quyền đánh nó sao?"
Thông qua chiếc micro, đoạn ghi âm từ điện thoại vang lên rõ ràng trước mặt mọi người.
Chỉ một câu nói ngắn ngủi, nhưng khiến vị trưởng khoa Lý cảm thấy giọng nói này vô cùng quen thuộc.
Thư Lan tốt bụng giải thích: "Sau sự việc ngày hôm qua, mẹ của Thư An Nhã, chính là bà Đường Dĩ Nhàn đã gọi điện đe dọa em, đây là một trong những câu được ghi âm lại."
"Một câu nói thôi thì chứng minh được gì?"
"Chứng minh được gì sao?"
Thư Lan nhướng mày.
"Tất nhiên là không màng đến sự thật rồi... Không màng đến sự thật, em cảm thấy mình là búp măng non của Tổ quốc, là nạn nhân của bạo lực học đường, không nên là người đứng trên bục đọc bản kiểm điểm, còn kẻ bắt nạt thật sự thì lại nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật!"
Trưởng khoa Lý: "..."
Có lẽ do cách nói chuyện vừa phóng khoáng vừa đầy ẩn ý của Thư Lan quá thú vị.
Dưới khán đài vang lên những tràng cười.
"Ha ha ha ha ha tôi hiểu rồi, cô ấy đang nghiêm túc nói nhảm đấy!"
"Nghệ thuật ngôn từ là gì? Đây mới gọi là nghệ thuật ngôn từ! Đại sư, con đã giác ngộ rồi!"
"Chuyên ngành Hoạt Hình nho nhỏ này lại có đại thần như vậy sao!"
"Ha ha ha ha bỏ không màng đến sự thật, vậy thì bàn cái gì?"
"Cái cô Thư An Nhã đó có thể gọi bọn du côn ngoài xã hội vào trường, xem ra cũng chẳng phải hoa trắng ngây thơ gì."
Câu nói cuối cùng rõ ràng đã chạm đến sự đồng cảm của nhiều người.
Không bàn đến chuyện ẩu đả này đúng sai thế nào, mấy mâu thuẫn giữa các nữ sinh, sao có thể đi gọi người ngoài vào trường?
Một đóa hoa trắng ngây thơ thuần khiết lại đi gọi người ngoài vào đánh nhau?
Đa số những ai xem bài đăng trên diễn đàn trường đều nghĩ Thư Lan là người u ám, nóng nảy, tâm lý méo mó.
Nhưng giờ nhìn thấy chân dung thật.
Nói thế nào nhỉ...
Nhìn cô đứng trên bục đọc kiểm điểm mà vẫn cười đùa thoải mái, thật sự không giống học sinh ngoan, nhưng cũng chưa tới mức xấu như vậy.
Con người vốn là sinh vật trực quan.
Nhìn gương mặt xinh đẹp của Thư Lan, không ai nghĩ cô là kẻ xấu.
Ở tòa nhà văn phòng bên kia, Cố Nhất Bạch chỉ tay về phía Thư Lan trên bục.
"Chính là cô ấy!"
Dáng vẻ của Thư Lan quá nổi bật, đến nỗi từ khoảng cách xa xôi, Cố Nhất Bạch chỉ thoáng thấy đường nét mờ ảo đã nhận ra ngay.
Bên cạnh, Lục Cẩn Hàn ngồi xe lăn, qua khung cửa sổ nhìn ra xa, đôi mắt khẽ động.
Nghe vậy, Thư Lan bật cười.
Cô cúi xuống, rút điện thoại từ túi quần, trước mặt toàn thể tân sinh viên, mở một đoạn ghi âm...
"Bỏ qua sự thật đi, dù An Nhã có sai đi nữa, con có quyền đánh nó sao?"
Thông qua chiếc micro, đoạn ghi âm từ điện thoại vang lên rõ ràng trước mặt mọi người.
Chỉ một câu nói ngắn ngủi, nhưng khiến vị trưởng khoa Lý cảm thấy giọng nói này vô cùng quen thuộc.
Thư Lan tốt bụng giải thích: "Sau sự việc ngày hôm qua, mẹ của Thư An Nhã, chính là bà Đường Dĩ Nhàn đã gọi điện đe dọa em, đây là một trong những câu được ghi âm lại."
"Một câu nói thôi thì chứng minh được gì?"
"Chứng minh được gì sao?"
Thư Lan nhướng mày.
"Tất nhiên là không màng đến sự thật rồi... Không màng đến sự thật, em cảm thấy mình là búp măng non của Tổ quốc, là nạn nhân của bạo lực học đường, không nên là người đứng trên bục đọc bản kiểm điểm, còn kẻ bắt nạt thật sự thì lại nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật!"
Có lẽ do cách nói chuyện vừa phóng khoáng vừa đầy ẩn ý của Thư Lan quá thú vị.
Dưới khán đài vang lên những tràng cười.
"Ha ha ha ha ha tôi hiểu rồi, cô ấy đang nghiêm túc nói nhảm đấy!"
"Nghệ thuật ngôn từ là gì? Đây mới gọi là nghệ thuật ngôn từ! Đại sư, con đã giác ngộ rồi!"
"Chuyên ngành Hoạt Hình nho nhỏ này lại có đại thần như vậy sao!"
"Ha ha ha ha bỏ không màng đến sự thật, vậy thì bàn cái gì?"
"Cái cô Thư An Nhã đó có thể gọi bọn du côn ngoài xã hội vào trường, xem ra cũng chẳng phải hoa trắng ngây thơ gì."
Câu nói cuối cùng rõ ràng đã chạm đến sự đồng cảm của nhiều người.
Không bàn đến chuyện ẩu đả này đúng sai thế nào, mấy mâu thuẫn giữa các nữ sinh, sao có thể đi gọi người ngoài vào trường?
Một đóa hoa trắng ngây thơ thuần khiết lại đi gọi người ngoài vào đánh nhau?
Nhưng giờ nhìn thấy chân dung thật.
Nói thế nào nhỉ...
Nhìn cô đứng trên bục đọc kiểm điểm mà vẫn cười đùa thoải mái, thật sự không giống học sinh ngoan, nhưng cũng chưa tới mức xấu như vậy.
Con người vốn là sinh vật trực quan.
Nhìn gương mặt xinh đẹp của Thư Lan, không ai nghĩ cô là kẻ xấu.
Ở tòa nhà văn phòng bên kia, Cố Nhất Bạch chỉ tay về phía Thư Lan trên bục.
"Chính là cô ấy!"
Dáng vẻ của Thư Lan quá nổi bật, đến nỗi từ khoảng cách xa xôi, Cố Nhất Bạch chỉ thoáng thấy đường nét mờ ảo đã nhận ra ngay.
Bên cạnh, Lục Cẩn Hàn ngồi xe lăn, qua khung cửa sổ nhìn ra xa, đôi mắt khẽ động.
1
0
1 tháng trước
1 tuần trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
