0 chữ
Chương 7
Chương 7: Người tốt sẽ gặp điều tốt
“Có mặt.” – Diêm Cửu thoáng sửng sốt. Anh ta thầm nghĩ, chỉ cần Tam gia hạ lệnh một tiếng, cô gái thô lỗ này sẽ lập tức bị trừng trị thích đáng.
Tam gia bệnh nặng, bên ngoài bao nhiêu kẻ đang chực chờ, mong anh chết để chia nhau tài sản.
Còn những kẻ dám vô lễ với Tam gia, anh ta không hề muốn tha!
“Chuyển tiền cho cô Đường.” – Diêm Hạc Bách trầm giọng nói.
“Hả??” – Diêm Cửu ngớ ra.
Đã bao nhiêu năm rồi, anh chưa từng cảm thấy nhẹ nhõm như lúc này. Chỉ cần một thoáng dễ chịu ấy thôi, cũng đáng giá lắm rồi.
Dù chẳng hiểu rõ chuyện gì, nhưng Diêm Cửu xưa nay luôn nghe lời Tam gia răm rắp.
Việc chuyển tiền được xử lý gọn lẹ. Nhận được tiền, Đường Tự Mật tươi rói:
“Anh cũng phúc lớn mạng lớn đấy, gặp được tôi là coi như có lộc.”
Diêm Hạc Bách nói:
“Mong cô Đường chỉ điểm thêm cho kẻ mê đường lạc lối.”
Đường Tự Mật hất mặt:
“Trên người anh bị khí xấu bám riết, anh có biết không?”
“Tôi biết.” – Diêm Hạc Bách gật đầu. Anh đã từng mời không biết bao nhiêu thầy giỏi, ai cũng nhìn ra nhưng chẳng ai chữa nổi.
“Cái thứ hại người bằng tà đạo này, không mấy ai dám dùng.”
“Nhưng nói thật, trong cả nước, nếu nói ai dùng ‘tà’ giỏi, thì tôi nhận mình đứng thứ hai, chưa có ai dám giành hạng nhất.”
Cô gái vừa nói vừa hất bím tóc ra sau, vẻ mặt đầy tự tin.
Diêm Hạc Bách bật cười:
“Nhưng tôi nhìn ra, cô không phải người chuyên làm điều ác.”
Đường Tự Mật khoát tay:
“Đừng có khen tôi. Có khen nữa, tôi cũng không giúp anh miễn phí đâu.”
Đường Tự Mật nói:
“Hiện tại tôi trong tay không có đủ đồ, anh tạm thời vẫn ổn vì có bùa hộ thân. Nhưng nếu muốn trị tận gốc, bắt kẻ hại anh phải nhận quả báo thì cứ tìm tôi.”
“Chỉ cần tiền đúng giá, ai đến cũng xử được hết.”
Cô vừa đếm tiền, vừa xoa xoa đầu ngón tay, ánh mắt tinh ranh, lấp lánh như một con hồ ly nhỏ vừa trộm được món ngon.
“Tạm biệt.” – Đường Tự Mật nói xong thì kéo ông anh ngốc nghếch của mình rời đi.
Đường Trinh vẫn như đang mơ giữa ban ngày.
Em gái của mình vừa mới giật tung áo của Diêm Tam Gia, vậy mà không những không bị gϊếŧ, lại còn được chuyển khoản tận hai trăm triệu.
“Mật Mật, em là thần tiên à…” – Đường Trinh lẩm bẩm, như vẫn chưa tin vào mắt mình.
“Đường Trinh! Anh đang mắng em đó hả?” – Đường Tự Mật nhíu mày.
“Thần tiên thấy em còn phải né ba phần, anh đừng có sỉ nhục em như vậy chứ.”
Đường Trinh còn đang choáng váng, vừa bước ra khỏi bệnh viện thì đã thấy ở ven bồn cây xanh phía trước cổng, có hai người mặc đạo bào đang ngồi xổm lặng lẽ.
Một già một trẻ, mỗi người ôm một hộp cơm, ngồi xổm ven đường ăn uống đạm bạc.
Bình thường, Đường Trinh chắc chắn sẽ thấy khó chịu rồi tránh xa. Nhưng trải qua đủ chuyện kỳ lạ vừa rồi, thế giới quan trong lòng anh ta gần như sụp đổ.
Cũng vì vậy, trong lòng anh lại dấy lên chút cảm kích với mấy truyền thống văn hóa do tổ tiên để lại.
Hai đạo sĩ này trông thật sự rất đáng thương.
Đường Trinh bỗng nảy lòng tốt, móc ra vài tờ tiền trong người, đưa tới trước mặt hai người họ.
“Làm việc thiện mỗi ngày.” – Anh tự nhủ, thầm tự hào vì lòng tốt của mình.
“Không cần cảm ơn tôi đâu.”
Hai vị đạo sĩ cầm tiền, ánh mắt sáng lên như thể vừa thấy được cứu tinh, đồng loạt quay lại nhìn Đường Trinh đầy biết ơn.
Đường Tự Mật suýt thì bật cười thành tiếng, vội đưa tay che miệng.
Tài xế của nhà họ Đường đã dừng xe chờ bên lề đường. Đường Trinh lo lắng muốn mau chóng về nhà nên xe lập tức rồ ga, chạy đi một cách phô trương.
Trên xe, Đường Tự Mật cuối cùng không nhịn được mà bật cười thành tiếng. Gặp ánh mắt khó hiểu của Đường Trinh, cô giơ ngón tay cái lên, khen:
“Người tốt sẽ gặp điều tốt.”
Tam gia bệnh nặng, bên ngoài bao nhiêu kẻ đang chực chờ, mong anh chết để chia nhau tài sản.
Còn những kẻ dám vô lễ với Tam gia, anh ta không hề muốn tha!
“Chuyển tiền cho cô Đường.” – Diêm Hạc Bách trầm giọng nói.
“Hả??” – Diêm Cửu ngớ ra.
Đã bao nhiêu năm rồi, anh chưa từng cảm thấy nhẹ nhõm như lúc này. Chỉ cần một thoáng dễ chịu ấy thôi, cũng đáng giá lắm rồi.
Dù chẳng hiểu rõ chuyện gì, nhưng Diêm Cửu xưa nay luôn nghe lời Tam gia răm rắp.
Việc chuyển tiền được xử lý gọn lẹ. Nhận được tiền, Đường Tự Mật tươi rói:
“Anh cũng phúc lớn mạng lớn đấy, gặp được tôi là coi như có lộc.”
Diêm Hạc Bách nói:
Đường Tự Mật hất mặt:
“Trên người anh bị khí xấu bám riết, anh có biết không?”
“Tôi biết.” – Diêm Hạc Bách gật đầu. Anh đã từng mời không biết bao nhiêu thầy giỏi, ai cũng nhìn ra nhưng chẳng ai chữa nổi.
“Cái thứ hại người bằng tà đạo này, không mấy ai dám dùng.”
“Nhưng nói thật, trong cả nước, nếu nói ai dùng ‘tà’ giỏi, thì tôi nhận mình đứng thứ hai, chưa có ai dám giành hạng nhất.”
Cô gái vừa nói vừa hất bím tóc ra sau, vẻ mặt đầy tự tin.
Diêm Hạc Bách bật cười:
“Nhưng tôi nhìn ra, cô không phải người chuyên làm điều ác.”
Đường Tự Mật khoát tay:
“Đừng có khen tôi. Có khen nữa, tôi cũng không giúp anh miễn phí đâu.”
Đường Tự Mật nói:
“Hiện tại tôi trong tay không có đủ đồ, anh tạm thời vẫn ổn vì có bùa hộ thân. Nhưng nếu muốn trị tận gốc, bắt kẻ hại anh phải nhận quả báo thì cứ tìm tôi.”
Cô vừa đếm tiền, vừa xoa xoa đầu ngón tay, ánh mắt tinh ranh, lấp lánh như một con hồ ly nhỏ vừa trộm được món ngon.
“Tạm biệt.” – Đường Tự Mật nói xong thì kéo ông anh ngốc nghếch của mình rời đi.
Đường Trinh vẫn như đang mơ giữa ban ngày.
Em gái của mình vừa mới giật tung áo của Diêm Tam Gia, vậy mà không những không bị gϊếŧ, lại còn được chuyển khoản tận hai trăm triệu.
“Mật Mật, em là thần tiên à…” – Đường Trinh lẩm bẩm, như vẫn chưa tin vào mắt mình.
“Đường Trinh! Anh đang mắng em đó hả?” – Đường Tự Mật nhíu mày.
“Thần tiên thấy em còn phải né ba phần, anh đừng có sỉ nhục em như vậy chứ.”
Đường Trinh còn đang choáng váng, vừa bước ra khỏi bệnh viện thì đã thấy ở ven bồn cây xanh phía trước cổng, có hai người mặc đạo bào đang ngồi xổm lặng lẽ.
Bình thường, Đường Trinh chắc chắn sẽ thấy khó chịu rồi tránh xa. Nhưng trải qua đủ chuyện kỳ lạ vừa rồi, thế giới quan trong lòng anh ta gần như sụp đổ.
Cũng vì vậy, trong lòng anh lại dấy lên chút cảm kích với mấy truyền thống văn hóa do tổ tiên để lại.
Hai đạo sĩ này trông thật sự rất đáng thương.
Đường Trinh bỗng nảy lòng tốt, móc ra vài tờ tiền trong người, đưa tới trước mặt hai người họ.
“Làm việc thiện mỗi ngày.” – Anh tự nhủ, thầm tự hào vì lòng tốt của mình.
“Không cần cảm ơn tôi đâu.”
Hai vị đạo sĩ cầm tiền, ánh mắt sáng lên như thể vừa thấy được cứu tinh, đồng loạt quay lại nhìn Đường Trinh đầy biết ơn.
Đường Tự Mật suýt thì bật cười thành tiếng, vội đưa tay che miệng.
Tài xế của nhà họ Đường đã dừng xe chờ bên lề đường. Đường Trinh lo lắng muốn mau chóng về nhà nên xe lập tức rồ ga, chạy đi một cách phô trương.
Trên xe, Đường Tự Mật cuối cùng không nhịn được mà bật cười thành tiếng. Gặp ánh mắt khó hiểu của Đường Trinh, cô giơ ngón tay cái lên, khen:
“Người tốt sẽ gặp điều tốt.”
18
0
3 tháng trước
4 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
