TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 6
Chương 6: Mạng của anh để tôi giữ

Diêm tam gia không nói gì, ngược lại là người bên cạnh anh lên tiếng:

"Tam gia, đó là nhị thiếu gia nhà họ Đường. Người đứng cạnh cậu ấy là một cô gái trông quê mùa, chắc là cô em gái mới được đón từ nông thôn về."

"Con bé sống ở quê, chưa từng thấy sự đời nên mới dám cãi lại ngài. Đúng là nghé con mới sinh không biết sợ cọp."

“Đủ rồi.” Diêm tam gia phất tay, ngắt lời thuộc hạ.

Anh từng đấu với cả trời, nhưng lại chẳng thể thắng nổi bệnh tật hành hạ từng ngày.

Anh biết rất rõ, cơ thể mình đã cạn kiệt sức lực, chẳng còn bao lâu nữa để sống trên đời.

Không ai hay rằng, mỗi lần anh hít thở, tim gan phổi như bị nước sôi dội vào, đau đớn đến tê dại.

Mỗi lần anh cử động, cảm giác như kim châm xuyên

Nhưng yếu đuối chưa bao giờ là bản tính của ông. Ông chỉ mím môi, cố che giấu, không để lộ ra nét đau đớn nào.

“Đau lắm phải không?”

Giọng nói của một cô gái bỗng vang lên bên tai anh.

Diêm Hạc Bách chậm rãi ngẩng đầu, nhìn về phía cô gái.

Đường Tự Mật với đôi mắt long lanh, ánh nhìn như vô tình nhưng lại thấu rõ cơn đau mà Diêm Hạc Bách đang cố giấu kín.

Cô bước nhanh từ bậc thềm tiến lại gần.

Mấy vệ sĩ lập tức cảnh giác chắn trước mặt cô.

"Không sao đâu." Diêm Hạc Bách lại cảm thấy tò mò về cô gái này.

Ánh mắt anh bị cô hút lấy, giống như bản năng sinh tồn của một con thú bị thương, sắp lìa đời, vẫn có thể cảm nhận được mùi hương của sự sống.

Mà Đường Tự Mật lại đặc biệt yêu thích những người thông minh.

Cô bước đến trước mặt Diêm Hạc Bách, liếc qua như đang chọn đồ rồi hất cằm:

“Mạng của anh, để tôi giữ.”

Đường Trinh vốn đang nấp sau lưng, nghe vậy thì cắn răng, quyết định bước ra.

Em gái mình mạnh miệng vậy, nếu mình còn nấp thì cũng không được.

Tuy biết Đường Tự Mật có bản lĩnh, nhưng Diêm Hạc Bách mang bệnh bao năm, mời không biết bao nhiêu bác sĩ giỏi, thầy thuốc cao tay mà đều bó tay.

Một cô gái mới lớn, sao dám nói chắc như đinh đóng cột?

Anh ta cung kính cúi đầu:

“Tôi là Đường Trinh, con thứ hai nhà họ Đường. Gặp qua Diêm tam gia.”

Dù có chết, anh vẫn bước lên mà không trốn.

Đường Tự Mật thấy cái vẻ mặt “hy sinh vì nghĩa lớn” của anh mình thì không nhịn được mà cau mày.

Đây là anh trai mình thật á? Không muốn nhận người thân luôn đấy.

“Được rồi, không ai động tới mạng anh đâu.” – cô nói, liếc qua vết thương trên ngón tay, khẽ cau mày.

“Nếu ngón tay của anh quý vậy, thì hôm nay em phải đυ.ng thử xem nó có đáng giá không.” – cô lạnh nhạt nói, giọng không hề kiêng nể.

Đường Trinh là nghệ sĩ piano, từng diễn ở vài chương trình lớn nhỏ. Tuy có chút tiếng tăm, nhưng với một người sống ở vùng quê như cô, chẳng ai quan tâm đến mấy chuyện đó.

Anh ta tự hỏi: “Sao con bé biết ngón tay mình quan trọng?”

Cô chẳng buồn giải thích, chỉ quay sang Diêm Hạc Bách:

“Tôi với anh không quen biết, tôi cứu anh là vì… anh có tiền.”

“Nếu anh sống qua đêm nay, thì chuyển cho tôi hai trăm triệu.”

Trước mặt bao người, cô không nói không rằng, kéo áo Diêm Hạc Bách xuống, động tác dứt khoát như dân làng bắt trộm.

Mấy vệ sĩ xung quanh ai nấy đều im bặt, không dám thở mạnh.

Cô gái bạo gan này từ đâu đến vậy.

“Trắng ghê.” – cô buột miệng bình luận.

Diêm Hạc Bách suýt bật cười. Bao năm bệnh tật, huyết sắc kém, da nhợt là điều bình thường.

Nhưng chưa từng có ai dám nói thẳng như thế với anh.

Còn chưa kịp phản ứng, ngón tay lạnh mát của cô đã đặt lên ngực anh. Một giọt máu nóng thấm vào da, rồi lan ra theo cảm giác mát lạnh dịu nhẹ.

Bình thường chỉ để chịu đựng cơn đau thôi đã đủ khiến anh kiệt sức, vậy mà giờ đây… lại có thể phân tâm để ngửi được mùi hương trên người cô.

Mùi thơm nhè nhẹ, dễ chịu, như gỗ đàn hương lan vào tận tâm can.

Khi bùa kết thúc, Diêm Hạc Bách thở mạnh.

Những cơn đau hành hạ anh cả ngày lẫn đêm… trong phút chốc tan biến.

Anh thử cử động tay, những chỗ từng đau như kim châm giờ cũng chẳng còn cảm giác gì.

“Xong rồi.” – cô đứng dậy.

Diêm Hạc Bách thậm chí còn… tiếc nuối.

Anh nhìn cô, nụ cười thoáng hiện nơi khóe môi. Cô chẳng chút ngại ngùng, đưa đầu ngón tay còn dính máu, tiện tay lau luôn vào áo anh trai mình.

Đường Trinh: …

Diêm Hạc Bách: …

Đường Tự Mật nhẹ nhàng thổi lên đầu ngón tay, dù bận rộn vẫn thản nhiên cúi xuống xem xét vết thương trên người Diêm Hạc Bách.

Phải công nhận, dù bệnh lâu năm, thể trạng của anh ta vẫn rất ổn. Cơ ngực săn chắc, chạm vào còn thấy có chút… thích tay.

“Tam gia, anh…” – Diêm Cửu luôn kính trọng Diêm Hạc Bách, lúc này ánh mắt đã trở nên đầy cảnh giác, trừng trừng nhìn Đường Tự Mật.

“Diêm Cửu.”

18

0

3 tháng trước

1 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.