0 chữ
Chương 25
Chương 25
Dì Liễu sợ Giản Duệ bị cảm, thúc giục cậu đi tắm nước nóng.
Sau khi ra ngoài, một ly trà gừng đường đỏ nóng hổi lập tức được đưa đến tay cậu.
Giản Duệ uống một ngụm, cả người thoải mái thở ra một hơi.
Giản Duệ: 【Hệ thống, làm thiếu gia sướиɠ thật! Nguyên chủ trước đây đúng là có phúc mà không biết hưởng.】
Hệ thống 748: 【Nhưng cũng chỉ là một nhân vật pháo hôi thôi.】
Giản Duệ: 【Pháo hôi cũng có cách sống của pháo hôi, tôi cứ ẩn mình sống tạm bợ là được chứ gì? Tuyệt đối không cản đường của các nhân vật chính.】
Huống hồ nguyên tác vẫn còn đang đăng nhiều kỳ, bên trong căn bản vẫn chưa viết đến kết cục của "pháo hôi Giản Duệ" ra sao, Giản Duệ cảm thấy mọi chuyện đều có thể xảy ra, cậu không cầu nghịch thiên cải mệnh, chỉ cầu có thể bình an thuận lợi.
"Thiếu gia, bên nhà cũ bảo cậu ngày mai về đó một chuyến." Trương quản gia nhắc nhở.
Giản Duệ khẽ gật đầu: "Biết rồi, tôi đã nhận được tin nhắn của họ rồi."
"Vậy cậu có đi hay không..."
"Đương nhiên là đi rồi!" Giản Duệ ngạc nhiên: “Tại sao lại không đi?"
Qua việc lục tìm ký ức của nguyên chủ, Giản Duệ biết nhà họ Giản có quy củ, con cháu mỗi tuần phải về nhà cũ thăm hỏi một lần, trường hợp đặc biệt phải báo cáo.
Ông cụ Giản đặc biệt coi trọng cảm giác nghi thức về phương diện này, trên dưới có thứ tự, tôn ti có lễ nghĩa, mới là phong thái của gia tộc lớn.
Nhưng Giản Duệ cho rằng, thay vì nói là coi trọng cảm giác nghi thức, thì có thể nói là...
Ông cụ này không muốn làm người già cô đơn.
Dù sao thì ai đến tuổi già mà không muốn hưởng thụ sự hiếu thuận của con cái và niềm vui sum vầy gia đình chứ?
Chỉ là có lẽ ông cụ Giản không hề nghĩ tới, những đứa con hiếu thuận mà ông tưởng, đều là một lũ chó sói hổ báo tham lam.
Trương quản gia lộ vẻ khó xử, nói tiếp: "Lần trước sau khi cậu làm loạn ở nhà cũ rồi bỏ đi, đã lớn tiếng nói rằng... sẽ không bao giờ bước chân vào nhà cũ thêm một bước nào nữa, nếu bước thêm một bước, chính là..."
Giản Duệ bất ngờ thành thạo bổ sung chữ cuối cùng: "Chó?"
Trương quản gia ho một tiếng, không khẳng định cũng không phủ định.
Giản Duệ đau lòng ôm trán.
Giản Duệ: 【Hệ thống! Ngươi nói cho ta biết, kiểu lời lẽ đe dọa trẻ trâu như này là một trà xanh nên nói ra sao?】
Hệ thống 748: 【Lúc Thượng Đế tạo ra nguyên chủ, tay trái cho vào người hắn ta bột trà xanh, tay phải cho bột thích gây chuyện, sau đó tay phải run một cái, không cẩn thận cho hơi nhiều.】
Giản Duệ: 【Được rồi, ngươi không cần phải miêu tả nữa, ngươi cứ trực tiếp nói "pháo hôi Giản Duệ" gây chuyện còn giỏi hơn trà xanh là xong rồi.】
Hệ thống 748: 【Ờ, vốn dĩ không nên như vậy, thiết lập ban đầu của tác giả là trà nhiều hơn gây chuyện, cho nên về sau nguyên chủ bỏ trốn khỏi thế giới này, bình diện xuất hiện bug, chủ hệ thống mới phái tôi mang ký chủ đến đây để sửa chữa.】
Giản Duệ: 【Các người chẳng hề hỏi ý kiến của tôi! Làm một trà xanh trời chọn, tôi từ chối.】
Nhưng bây giờ cũng không có quyền từ chối.
Giản Duệ xoa xoa mặt, bối rối hỏi: "Tôi đã nói những lời đó trước mặt ai vậy?"
Trương quản gia: "Tất cả mọi người ở nhà cũ họ Giản."
Giản Duệ: "..."
Trương quản gia: "Bao gồm cả người nhà họ Mạc đến làm khách nhà họ Giản hôm đó."
Giản Duệ: "!!!"
Nhà họ Mạc ở Vân Kinh, cũng là một trong những gia tộc có quan hệ nhiều đời với nhà họ Giản, hai nhà vẫn luôn có qua lại về mặt thương mại và quan hệ cá nhân.
Hôm ông cụ Giản nhắc đến chuyện kết hôn, gia chủ nhà họ Mạc vừa hay dẫn theo một vài con cháu đến nhà thăm hỏi.
Lần thăm hỏi đó không liên quan đến chuyện làm ăn, đơn thuần chỉ là hy vọng con cháu hai nhà có thể kết bạn, sau này khi sự nghiệp của hai nhà Giản Mạc truyền đến đời con cháu, mối quan hệ giữa hai đại gia tộc cũng sẽ càng thêm vững chắc.
Sau khi ra ngoài, một ly trà gừng đường đỏ nóng hổi lập tức được đưa đến tay cậu.
Giản Duệ uống một ngụm, cả người thoải mái thở ra một hơi.
Giản Duệ: 【Hệ thống, làm thiếu gia sướиɠ thật! Nguyên chủ trước đây đúng là có phúc mà không biết hưởng.】
Hệ thống 748: 【Nhưng cũng chỉ là một nhân vật pháo hôi thôi.】
Giản Duệ: 【Pháo hôi cũng có cách sống của pháo hôi, tôi cứ ẩn mình sống tạm bợ là được chứ gì? Tuyệt đối không cản đường của các nhân vật chính.】
Huống hồ nguyên tác vẫn còn đang đăng nhiều kỳ, bên trong căn bản vẫn chưa viết đến kết cục của "pháo hôi Giản Duệ" ra sao, Giản Duệ cảm thấy mọi chuyện đều có thể xảy ra, cậu không cầu nghịch thiên cải mệnh, chỉ cầu có thể bình an thuận lợi.
Giản Duệ khẽ gật đầu: "Biết rồi, tôi đã nhận được tin nhắn của họ rồi."
"Vậy cậu có đi hay không..."
"Đương nhiên là đi rồi!" Giản Duệ ngạc nhiên: “Tại sao lại không đi?"
Qua việc lục tìm ký ức của nguyên chủ, Giản Duệ biết nhà họ Giản có quy củ, con cháu mỗi tuần phải về nhà cũ thăm hỏi một lần, trường hợp đặc biệt phải báo cáo.
Ông cụ Giản đặc biệt coi trọng cảm giác nghi thức về phương diện này, trên dưới có thứ tự, tôn ti có lễ nghĩa, mới là phong thái của gia tộc lớn.
Nhưng Giản Duệ cho rằng, thay vì nói là coi trọng cảm giác nghi thức, thì có thể nói là...
Ông cụ này không muốn làm người già cô đơn.
Dù sao thì ai đến tuổi già mà không muốn hưởng thụ sự hiếu thuận của con cái và niềm vui sum vầy gia đình chứ?
Trương quản gia lộ vẻ khó xử, nói tiếp: "Lần trước sau khi cậu làm loạn ở nhà cũ rồi bỏ đi, đã lớn tiếng nói rằng... sẽ không bao giờ bước chân vào nhà cũ thêm một bước nào nữa, nếu bước thêm một bước, chính là..."
Giản Duệ bất ngờ thành thạo bổ sung chữ cuối cùng: "Chó?"
Trương quản gia ho một tiếng, không khẳng định cũng không phủ định.
Giản Duệ đau lòng ôm trán.
Giản Duệ: 【Hệ thống! Ngươi nói cho ta biết, kiểu lời lẽ đe dọa trẻ trâu như này là một trà xanh nên nói ra sao?】
Hệ thống 748: 【Lúc Thượng Đế tạo ra nguyên chủ, tay trái cho vào người hắn ta bột trà xanh, tay phải cho bột thích gây chuyện, sau đó tay phải run một cái, không cẩn thận cho hơi nhiều.】
Hệ thống 748: 【Ờ, vốn dĩ không nên như vậy, thiết lập ban đầu của tác giả là trà nhiều hơn gây chuyện, cho nên về sau nguyên chủ bỏ trốn khỏi thế giới này, bình diện xuất hiện bug, chủ hệ thống mới phái tôi mang ký chủ đến đây để sửa chữa.】
Giản Duệ: 【Các người chẳng hề hỏi ý kiến của tôi! Làm một trà xanh trời chọn, tôi từ chối.】
Nhưng bây giờ cũng không có quyền từ chối.
Giản Duệ xoa xoa mặt, bối rối hỏi: "Tôi đã nói những lời đó trước mặt ai vậy?"
Trương quản gia: "Tất cả mọi người ở nhà cũ họ Giản."
Giản Duệ: "..."
Trương quản gia: "Bao gồm cả người nhà họ Mạc đến làm khách nhà họ Giản hôm đó."
Giản Duệ: "!!!"
Nhà họ Mạc ở Vân Kinh, cũng là một trong những gia tộc có quan hệ nhiều đời với nhà họ Giản, hai nhà vẫn luôn có qua lại về mặt thương mại và quan hệ cá nhân.
Hôm ông cụ Giản nhắc đến chuyện kết hôn, gia chủ nhà họ Mạc vừa hay dẫn theo một vài con cháu đến nhà thăm hỏi.
Lần thăm hỏi đó không liên quan đến chuyện làm ăn, đơn thuần chỉ là hy vọng con cháu hai nhà có thể kết bạn, sau này khi sự nghiệp của hai nhà Giản Mạc truyền đến đời con cháu, mối quan hệ giữa hai đại gia tộc cũng sẽ càng thêm vững chắc.
15
0
3 tháng trước
2 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
