0 chữ
Chương 24
Chương 24: Trà xanh trời chọn
Cứ như ba ngày chưa được ăn cơm vậy.
Xem đến nỗi người nào đó trên xe theo phản xạ dùng lưỡi đẩy nhẹ vào chân răng hàm sau.
Thân là thiếu gia nhà họ Dịch, anh tự nhiên sẽ không ăn những món hàng rong lề đường này, nhưng không chịu nổi việc thiếu niên ngồi trước cửa quán ăn quá ngon miệng, khiến Dịch Tư Dữ không khỏi tò mò về phần bánh cuốn đó.
Ngon đến vậy sao?
Hay là, người nhà đối xử với cậu ta cũng không tốt, không cho cậu ta đồ ăn, để cậu ta bị đói?
Nhất thời, loại cảm xúc kỳ quái xuất hiện đột ngột trước đó lại dâng lên.
...
【Đing! Phát hiện nguyên tố trà xanh! Điểm trà xanh +10.】
Giản Duệ đang say sưa thưởng thức đồ ăn trong đĩa đột nhiên sững sờ, động tác ăn uống dừng lại.
Âm báo không rõ nguyên nhân này khiến cậu rất khó hiểu.
Giản Duệ: 【Không phải chứ... tôi ăn chút đồ, không nói chuyện với ai cả, sao đột nhiên lại nhận được điểm trà xanh rồi?】
Hệ thống 748: 【Hổng có biết nha... Hệ thống sẽ tự động cảm ứng nguyên tố trà xanh.】
Giản Duệ đặt đũa xuống, nhìn ngang nhìn dọc.
Điểm trà xanh sẽ không tự dưng xuất hiện, nói cách khác bây giờ nhất định có người đang chú ý đến cậu.
Nếu không thì, cậu đã "trà" đối phương bằng cách nào chứ?
Giản Duệ nhìn một vòng, cũng không tìm thấy mục tiêu đó.
Con phố ăn vặt này xe cộ như nước, người qua lại tấp nập, ai cũng có thể đột nhiên liếc nhìn cậu một cái.
Giản Duệ: 【Là do tư thế ăn uống của tôi quá "trà" à?】
Hệ thống 748: 【Có lẽ không liên quan đến tư thế đâu, cậu nhìn bên cạnh cậu kìa.】
Giản Duệ nhìn sang bên cạnh, liền thấy một người quần áo rách rưới tay cầm một cái bát ăn cơm, đang đi khắp nơi xin ăn.
Có người tốt bụng ném một mẩu bánh mì vừa mua vào, đối phương lập tức vồ lấy bánh mì nhét vào miệng, nhét đầy căng.
Dáng vẻ đó và hình ảnh Giản Duệ lúc này đang phồng má chưa nuốt hết thức ăn cũng không khác nhau là mấy.
"..."
Giản Duệ: 【Đệt! Người đó coi tôi là ăn mày à?】
Hệ thống 748: 【Tôi có nói gì đâu.】
Giản Duệ: 【Hừ! Hừ! Chỗ điểm trà xanh này, tôi thà không cần! Trả lại cho tôi!】
Hệ thống 748: 【Hệ thống không có chức năng trả lại điểm trà xanh, biết đâu người đó bây giờ vẫn còn đang nhìn cậu đấy.】
Nghe những lời này của hệ thống, Giản Duệ vội vàng đứng dậy, quay lưng đi, cố gắng nuốt xuống miếng thức ăn cuối cùng.
Rốt cuộc là ai vậy? Tôi nghèo kiết xác đến thế sao?
Không được, phải mau trả đĩa lại cho bà chủ, rời khỏi cái nơi thị phi này!
...
Giao thông tắc nghẽn cuối cùng cũng đã thông suốt.
Chiếc xe hơi màu đen cũng theo dòng xe lăn bánh về phía trước.
Dịch Tư Dữ nhìn thiếu niên ăn hết thức ăn trong đĩa, vẻ mặt đầy lưu luyến, dùng đôi mắt to tròn ngây thơ đó, nhìn chằm chằm vào đĩa ngẩn người một lúc lâu, cuối cùng lại còn quay lưng đi, cũng không biết có phải đang liếʍ đĩa không nữa.
Chó lang thang đáng thương đâu đâu cũng có, Dịch Tư Dữ không có lòng trắc ẩn tràn lan đến mức con nào cũng cứu.
Nhưng con này...
Lại khiến anh hơi để tâm một chút.
...
Sau khi Giản Duệ về nhà, dì Liễu nhìn thấy vết nước trên người thiếu gia nhà mình, vội vàng đi lấy khăn khô lau cho cậu.
Tuy nói sau đó Giản Duệ mua được ô, nhưng phần bị mưa dính trước đó không thể nhanh khô như vậy, gió lạnh thổi qua liền hắt xì một cái.
"Thiếu gia, sao cậu không gọi điện thoại bảo tôi đến đón?" Trương quản gia nhận lấy chiếc áo khoác ướt mà Giản Duệ cởi ra, quan tâm hỏi.
"Không sao đâu Trương bá, chỉ là mưa nhỏ thôi, không làm phiền bá đâu ạ."
Trương quản gia nhìn thiếu niên giơ giơ chiếc ô vẫn còn đang nhỏ nước tong tong trong tay.
Chẳng có chút sức thuyết phục nào cả... Cơn mưa bất chợt hôm nay, không hề nhỏ chút nào.
Dì Liễu nhìn thấy mà đau lòng, đã chạy vào bếp nấu trà gừng đường đỏ rồi.
Dáng vẻ quan tâm người hầu như vậy của Giản Duệ, khiến Trương quản gia và dì Liễu thật sự cảm thấy thiếu gia nhà họ chính là người có tấm lòng Bồ Tát.
Xem đến nỗi người nào đó trên xe theo phản xạ dùng lưỡi đẩy nhẹ vào chân răng hàm sau.
Thân là thiếu gia nhà họ Dịch, anh tự nhiên sẽ không ăn những món hàng rong lề đường này, nhưng không chịu nổi việc thiếu niên ngồi trước cửa quán ăn quá ngon miệng, khiến Dịch Tư Dữ không khỏi tò mò về phần bánh cuốn đó.
Ngon đến vậy sao?
Hay là, người nhà đối xử với cậu ta cũng không tốt, không cho cậu ta đồ ăn, để cậu ta bị đói?
Nhất thời, loại cảm xúc kỳ quái xuất hiện đột ngột trước đó lại dâng lên.
...
【Đing! Phát hiện nguyên tố trà xanh! Điểm trà xanh +10.】
Giản Duệ đang say sưa thưởng thức đồ ăn trong đĩa đột nhiên sững sờ, động tác ăn uống dừng lại.
Âm báo không rõ nguyên nhân này khiến cậu rất khó hiểu.
Giản Duệ: 【Không phải chứ... tôi ăn chút đồ, không nói chuyện với ai cả, sao đột nhiên lại nhận được điểm trà xanh rồi?】
Giản Duệ đặt đũa xuống, nhìn ngang nhìn dọc.
Điểm trà xanh sẽ không tự dưng xuất hiện, nói cách khác bây giờ nhất định có người đang chú ý đến cậu.
Nếu không thì, cậu đã "trà" đối phương bằng cách nào chứ?
Giản Duệ nhìn một vòng, cũng không tìm thấy mục tiêu đó.
Con phố ăn vặt này xe cộ như nước, người qua lại tấp nập, ai cũng có thể đột nhiên liếc nhìn cậu một cái.
Giản Duệ: 【Là do tư thế ăn uống của tôi quá "trà" à?】
Hệ thống 748: 【Có lẽ không liên quan đến tư thế đâu, cậu nhìn bên cạnh cậu kìa.】
Giản Duệ nhìn sang bên cạnh, liền thấy một người quần áo rách rưới tay cầm một cái bát ăn cơm, đang đi khắp nơi xin ăn.
Có người tốt bụng ném một mẩu bánh mì vừa mua vào, đối phương lập tức vồ lấy bánh mì nhét vào miệng, nhét đầy căng.
"..."
Giản Duệ: 【Đệt! Người đó coi tôi là ăn mày à?】
Hệ thống 748: 【Tôi có nói gì đâu.】
Giản Duệ: 【Hừ! Hừ! Chỗ điểm trà xanh này, tôi thà không cần! Trả lại cho tôi!】
Hệ thống 748: 【Hệ thống không có chức năng trả lại điểm trà xanh, biết đâu người đó bây giờ vẫn còn đang nhìn cậu đấy.】
Nghe những lời này của hệ thống, Giản Duệ vội vàng đứng dậy, quay lưng đi, cố gắng nuốt xuống miếng thức ăn cuối cùng.
Rốt cuộc là ai vậy? Tôi nghèo kiết xác đến thế sao?
Không được, phải mau trả đĩa lại cho bà chủ, rời khỏi cái nơi thị phi này!
...
Giao thông tắc nghẽn cuối cùng cũng đã thông suốt.
Chiếc xe hơi màu đen cũng theo dòng xe lăn bánh về phía trước.
Chó lang thang đáng thương đâu đâu cũng có, Dịch Tư Dữ không có lòng trắc ẩn tràn lan đến mức con nào cũng cứu.
Nhưng con này...
Lại khiến anh hơi để tâm một chút.
...
Sau khi Giản Duệ về nhà, dì Liễu nhìn thấy vết nước trên người thiếu gia nhà mình, vội vàng đi lấy khăn khô lau cho cậu.
Tuy nói sau đó Giản Duệ mua được ô, nhưng phần bị mưa dính trước đó không thể nhanh khô như vậy, gió lạnh thổi qua liền hắt xì một cái.
"Thiếu gia, sao cậu không gọi điện thoại bảo tôi đến đón?" Trương quản gia nhận lấy chiếc áo khoác ướt mà Giản Duệ cởi ra, quan tâm hỏi.
"Không sao đâu Trương bá, chỉ là mưa nhỏ thôi, không làm phiền bá đâu ạ."
Trương quản gia nhìn thiếu niên giơ giơ chiếc ô vẫn còn đang nhỏ nước tong tong trong tay.
Chẳng có chút sức thuyết phục nào cả... Cơn mưa bất chợt hôm nay, không hề nhỏ chút nào.
Dì Liễu nhìn thấy mà đau lòng, đã chạy vào bếp nấu trà gừng đường đỏ rồi.
Dáng vẻ quan tâm người hầu như vậy của Giản Duệ, khiến Trương quản gia và dì Liễu thật sự cảm thấy thiếu gia nhà họ chính là người có tấm lòng Bồ Tát.
15
0
3 tháng trước
20 giờ trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
