0 chữ
Chương 21
Chương 21
Hứa đặc trợ thở phào một hơi, cuối cùng cũng nhìn thấy tổng tài nhà mình ký tên rồi.
Chiếc xe hơi màu đen khởi động, lúc Dịch Tư Dữ lại liếc mắt ra ngoài cửa sổ, đám thanh niên kia đã giải tán, kéo theo cả thiếu niên yếu ớt đó cũng biến mất không thấy đâu.
Qua lời nói vừa rồi của Hứa đặc trợ, Dịch Tư Dữ cũng đại khái biết được thiếu niên đó là thứ đồ chơi nhỏ bị Vu Vĩ chơi chán rồi tiện tay vứt bỏ.
Đúng là có vài phần đáng thương, nhưng cũng không phải chuyện mình nên xen vào.
Bên ngoài đều đồn rằng Tam thiếu nhà họ Dịch không gần gũi tình người, lạnh lùng tàn bạo, còn có người nói hắn nhỏ nhen, âm hiểm, tâm cơ nặng nề, lúc nào cũng chuẩn bị tranh giành gia sản với anh em trong nhà, quan hệ với anh em trong gia tộc sớm đã đến mức đóng băng.
Dịch Tư Dữ cũng không biết những lời đồn này là do ai tung ra.
Có lẽ là vẻ ngoài không khoe khoang, không thể hiện của anh đã khiến người khác hiểu lầm.
Lúc anh không cười, quả thật áp suất thấp bao trùm, trên thương trường có thể dễ dàng trấn áp đối phương.
...
Từ lúc rời khỏi lề đường vừa rồi, bên ngoài đã bắt đầu mưa.
Sau khi rẽ qua vài con phố, bắt đầu kẹt xe.
Đây là một con phố ăn vặt, xung quanh có khá nhiều quán ăn.
Những mùi vị đó không tránh khỏi lan tỏa khắp nơi, Hứa đặc trợ không nhịn được nuốt một ngụm nước bọt, thầm niệm: "Tôi không đói!"
"Được rồi, muốn ăn gì thì tự mình xuống mua đi, lát nữa đến công ty không có thời gian cho cậu ăn uống đâu."
Dịch Tư Dữ liếc mắt một cái đã nhìn ra suy nghĩ của tên này, hào phóng cho phép.
"Cảm ơn Tam thiếu! Cái đó... tôi thấy buổi sáng cậu cũng không ăn gì nhiều, cậu muốn ăn gì, tôi mua giúp cậu một phần nhé?"
"Không cần." Dịch Tư Dữ còn không thèm nhìn ánh mắt phấn khích của Hứa đặc trợ, cúi đầu xem tài liệu, miệng nhắc nhở: “Không xuống à? Con đường này sắp hết kẹt rồi, Tiểu Đổng, lái đi thẳng."
Tài xế Tiểu Đổng: "Vâng ạ, Tam thiếu gia."
Hứa đặc trợ: "Ấy ấy! Đừng mà! Đợi tôi vài phút, tôi quay lại ngay!"
Trong xe bớt đi một người, lập tức yên tĩnh hơn nhiều.
Dịch Tư Dữ theo phản xạ ngẩng đầu thả lỏng bản thân, ánh mắt đột nhiên khựng lại, một sinh vật nhỏ bé đáng thương nào đó lại lọt vào tầm mắt của anh.
"..."
Cũng không biết là do lực lượng thần kỳ nào dẫn dắt, sau khi xe dừng lại lần thứ hai, vẫn có thể nhìn thấy thiếu niên đó ở ngoài cửa sổ.
Thiếu niên vì dính mưa, áo hoodie trắng và quần jean đều bị ướt đi một chút.
Phần tóc bị ướt đang rối tung vểnh lên.
Cậu ngồi xổm trước cửa một quán bánh cuốn, tay ôm lấy đầu gối, hơi cúi đầu, vì thời tiết thay đổi đột ngột mà lạnh đến run rẩy.
Trông giống như một chú chó lang thang đáng thương, đang một mình liếʍ láp vết thương ở trong góc.
Cảm giác cô độc bị người khác bỏ rơi tỏa ra từ người thiếu niên.
Hứa đặc trợ vẫn chưa về, Dịch Tư Dữ không nhịn được lại nhìn thêm một lúc nữa.
Tên nhóc đó...
Không biết gọi xe về nhà sao?
Hay là sau khi bị đám người kia sỉ nhục thậm tệ, trốn ở đây khóc?
Vẻ mặt luôn lạnh lùng đơn độc của Dịch Tư Dữ thoáng có một chút rung động mà ngay cả chính anh cũng không nhận ra.
Anh nhíu mày suy nghĩ vài giây, ngón tay theo phản xạ tìm kiếm trên máy tính bảng trong xe...
【Gặp chó lang thang nhỏ bên đường, nên xử lý thế nào?】
...
Trước cửa quán bánh cuốn.
Giản Duệ đang gục đầu vào đầu gối giao tiếp với hệ thống.
Giản Duệ: 【Bảo ngươi dẫn đường cho ta đến siêu thị tiện lợi gần nhất có bán ô, ngươi lại dẫn ta đến đây à?】
Hệ thống 748: 【Đã nhận diện mục đích chính của ký chủ là tránh mưa, các con phố ở đây đều có mái hiên.】
Giản Duệ: 【Ta thèm vào! Nếu muốn tránh mưa, vừa rồi ta đã có thể trực tiếp vào đại một cửa hàng nào đó rồi, có cần ngươi dẫn đường vòng vèo thêm ba con phố không hả?】
Chiếc xe hơi màu đen khởi động, lúc Dịch Tư Dữ lại liếc mắt ra ngoài cửa sổ, đám thanh niên kia đã giải tán, kéo theo cả thiếu niên yếu ớt đó cũng biến mất không thấy đâu.
Qua lời nói vừa rồi của Hứa đặc trợ, Dịch Tư Dữ cũng đại khái biết được thiếu niên đó là thứ đồ chơi nhỏ bị Vu Vĩ chơi chán rồi tiện tay vứt bỏ.
Đúng là có vài phần đáng thương, nhưng cũng không phải chuyện mình nên xen vào.
Bên ngoài đều đồn rằng Tam thiếu nhà họ Dịch không gần gũi tình người, lạnh lùng tàn bạo, còn có người nói hắn nhỏ nhen, âm hiểm, tâm cơ nặng nề, lúc nào cũng chuẩn bị tranh giành gia sản với anh em trong nhà, quan hệ với anh em trong gia tộc sớm đã đến mức đóng băng.
Dịch Tư Dữ cũng không biết những lời đồn này là do ai tung ra.
Lúc anh không cười, quả thật áp suất thấp bao trùm, trên thương trường có thể dễ dàng trấn áp đối phương.
...
Từ lúc rời khỏi lề đường vừa rồi, bên ngoài đã bắt đầu mưa.
Sau khi rẽ qua vài con phố, bắt đầu kẹt xe.
Đây là một con phố ăn vặt, xung quanh có khá nhiều quán ăn.
Những mùi vị đó không tránh khỏi lan tỏa khắp nơi, Hứa đặc trợ không nhịn được nuốt một ngụm nước bọt, thầm niệm: "Tôi không đói!"
"Được rồi, muốn ăn gì thì tự mình xuống mua đi, lát nữa đến công ty không có thời gian cho cậu ăn uống đâu."
Dịch Tư Dữ liếc mắt một cái đã nhìn ra suy nghĩ của tên này, hào phóng cho phép.
"Cảm ơn Tam thiếu! Cái đó... tôi thấy buổi sáng cậu cũng không ăn gì nhiều, cậu muốn ăn gì, tôi mua giúp cậu một phần nhé?"
Tài xế Tiểu Đổng: "Vâng ạ, Tam thiếu gia."
Hứa đặc trợ: "Ấy ấy! Đừng mà! Đợi tôi vài phút, tôi quay lại ngay!"
Trong xe bớt đi một người, lập tức yên tĩnh hơn nhiều.
Dịch Tư Dữ theo phản xạ ngẩng đầu thả lỏng bản thân, ánh mắt đột nhiên khựng lại, một sinh vật nhỏ bé đáng thương nào đó lại lọt vào tầm mắt của anh.
"..."
Cũng không biết là do lực lượng thần kỳ nào dẫn dắt, sau khi xe dừng lại lần thứ hai, vẫn có thể nhìn thấy thiếu niên đó ở ngoài cửa sổ.
Thiếu niên vì dính mưa, áo hoodie trắng và quần jean đều bị ướt đi một chút.
Phần tóc bị ướt đang rối tung vểnh lên.
Trông giống như một chú chó lang thang đáng thương, đang một mình liếʍ láp vết thương ở trong góc.
Cảm giác cô độc bị người khác bỏ rơi tỏa ra từ người thiếu niên.
Hứa đặc trợ vẫn chưa về, Dịch Tư Dữ không nhịn được lại nhìn thêm một lúc nữa.
Tên nhóc đó...
Không biết gọi xe về nhà sao?
Hay là sau khi bị đám người kia sỉ nhục thậm tệ, trốn ở đây khóc?
Vẻ mặt luôn lạnh lùng đơn độc của Dịch Tư Dữ thoáng có một chút rung động mà ngay cả chính anh cũng không nhận ra.
Anh nhíu mày suy nghĩ vài giây, ngón tay theo phản xạ tìm kiếm trên máy tính bảng trong xe...
【Gặp chó lang thang nhỏ bên đường, nên xử lý thế nào?】
...
Trước cửa quán bánh cuốn.
Giản Duệ đang gục đầu vào đầu gối giao tiếp với hệ thống.
Giản Duệ: 【Bảo ngươi dẫn đường cho ta đến siêu thị tiện lợi gần nhất có bán ô, ngươi lại dẫn ta đến đây à?】
Hệ thống 748: 【Đã nhận diện mục đích chính của ký chủ là tránh mưa, các con phố ở đây đều có mái hiên.】
Giản Duệ: 【Ta thèm vào! Nếu muốn tránh mưa, vừa rồi ta đã có thể trực tiếp vào đại một cửa hàng nào đó rồi, có cần ngươi dẫn đường vòng vèo thêm ba con phố không hả?】
15
0
3 tháng trước
20 giờ trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
