TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 20
Chương 20: Chú chó lang thang đáng thương

"Vu thiếu gia nào?"

Hứa đặc trợ đương nhiên nghiêm túc trả lời: "Chính là nhà họ Vu đằng họ ngoại xa của phu nhân, những năm gần đây gia nghiệp có chút phát triển, nhà đó có một cậu con trai độc nhất, tên là Vu Vĩ, hiện đang học đại học ở Vân Kinh, tính ra thì... Vu Vĩ hẳn là em họ của Tam thiếu cậu...."

"Đuôi cá gì?" Gương mặt lạnh lùng của người đàn ông lộ ra một chút kinh ngạc.

(Vu: yú và Ngư: Yú trong tiếng Trung đồng âm.)

Vừa rồi không biết sao lại thất thần, căn bản không nghe rõ lời giới thiệu của Hứa đặc trợ.

Đợi đến khi bị ngắt lời rồi hoàn hồn lại, bên tai chỉ còn vang vọng mấy chữ cuối cùng.

Hứa đặc trợ: "..."

Thân là trợ lý đặc biệt chuyên nghiệp được nhà họ Dịch bồi dưỡng từ nhỏ, không chỉ cần thông thạo hiểu rõ các công việc nội bộ của tập đoàn Dịch thị, mà còn phải biết rõ các mối liên hệ thương mại và cơ cấu nhân sự giữa các gia tộc hào môn lớn ở Vân Kinh.

Hứa đặc trợ biết được tình hình nhà họ Vu, là chuyện hết sức bình thường.

Huống hồ, nhà họ Vu này và Dịch phu nhân còn có quan hệ họ hàng.

"Tam thiếu, tôi nói là người thanh niên mặc đồ đen kia, tên là Vu Vĩ, là em họ của cậu..."

"Không quen." Người đàn ông thờ ơ và lười biếng ngắt lời: “Mặc kệ hắn là đuôi cá, vảy cá, đầu cá hay vi cá, nhà chúng ta không tồn tại loại họ hàng này."

Hứa đặc trợ nuốt một ngụm nước bọt: "..."

Tổng tài không muốn nhận người họ hàng này, Hứa đặc trợ không còn gì để nói, cũng không dám xen vào nữa.

Một người em họ xa, không nhận thì không nhận, với thế lực như mặt trời ban trưa hiện tại của nhà họ Dịch, muốn thế nào thì là thế ấy.

Đừng nói là không nhận một người họ hàng có quan hệ huyết thống, cho dù là muốn nhận một người xa lạ làm người thân, người khác cũng không thể nói gì.

...

Khi đám thanh niên ăn mặc lòe loẹt bên kia đường vừa xuất hiện, Dịch Tư Dữ đã chú ý đến cảnh tượng ngoài cửa sổ rồi.

Vốn dĩ chỉ là nhân lúc rảnh rỗi trên đường đến công ty tiện xử lý công việc mà cho mắt nghỉ ngơi một chút, không ngờ lại nhìn thấy cảnh này.

Một thiếu niên hớn hở bước ra từ một cửa hàng quần áo bình dân nào đó, vì vui vẻ, bước chân trông khá hoạt bát, hơi nhún nhảy đi về phía trước, kéo theo cả một lọn tóc đen vểnh lên trên đầu cũng lúc lắc lên xuống.

Nhưng chưa đi được mấy bước đã bị một đám thanh niên lập dị đi tới từ phía đối diện chặn lại.

Cách khá xa, Dịch Tư Dữ tự nhiên không thể nghe thấy đám người đó đang nói gì, nhưng nhìn thiếu niên co rúm cúi đầu, đuôi mắt hoe đỏ, liền biết đám người đó nói không phải lời hay ý đẹp gì.

Năm phút đầu, luôn là đám thanh niên có vẻ không thân thiện kia nói chuyện, mỗi người một câu, không ngừng chèn ép thiếu niên trước mặt, thiếu niên im lặng không nói, chỉ có cơ thể căng cứng, môi mím thành một đường thẳng.

Mãi đến cuối mới có dịp mở miệng nói vài câu, lúc ngẩng cổ lên, ánh mắt vừa bướng bỉnh lại vừa bi ai, vừa hèn mọn lại vừa đau khổ.

Nếu không phải Hứa đặc trợ ở bên cạnh lên tiếng nhắc đến người đứng đầu trong đám người đó là con trai độc nhất nhà họ Vu, Dịch Tư Dữ căn bản sẽ không để mắt đến Vu Vĩ.

Người đàn ông híp mắt lại, trong ký ức không hề tồn tại một người em họ vô dụng như vậy.

Cho nên lúc Hứa đặc trợ ba lần bốn lượt muốn nhắc đến chút quan hệ họ hàng giữa nhà họ Vu và nhà họ Dịch, anh mới không chút do dự mà ngắt lời.

Thời buổi này, kẻ nào cũng muốn trèo cao bám vào nhà họ Dịch một chút, cũng không chịu soi gương xem lại bộ mặt của mình, xem nó bẩn thỉu xấu xí đến mức nào.

"Tam thiếu, tập tài liệu này..."

"Đưa đây." Dịch Tư Dữ thu lại ánh mắt, không nhìn ra ngoài nữa.

Chiếc bút máy màu đen huyền mạnh mẽ đặt xuống mặt giấy, lúc kết thúc nét bút mang theo phong cách cá tính.

15

0

3 tháng trước

1 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.