0 chữ
Chương 1
Chương 1
Trời quang mây tạnh, trong núi yên tĩnh không một gợn gió.
Khi mặt trời dần lên cao, các đệ tử dần tụ tập tại quảng trường, ngẩng đầu nhìn bảng nhiệm vụ treo trên bức tường cao.
Cứ cách một thời gian, Thanh Nguyên tông lại phân chia nhiệm vụ cho các đệ tử trong môn phái, nhiệm vụ lớn thì xuống núi trừ tà trấn yêu, tới núi xa hái thuốc, nhiệm vụ nhỏ thì quét dọn đại điện, sắp xếp tàng thư các.
Thông thường, những nhiệm vụ khó khăn hoặc đường đi xa sẽ giao cho đệ tử nội môn có thực lực mạnh, tu vi cao. Còn đệ tử ngoại môn thì chỉ có thể nhận một ít việc vặt.
Là đệ tử ngoại môn, Dư Khê rất thức thời đứng ngoài rìa đám người, đợi các đệ tử nội môn đứng hàng đầu chọn nhiệm vụ xong rời đi, nàng mới tiến lên phía trước vài bước.
Những nhiệm vụ giúp tăng tiến tu vi, hoặc có thù lao phong phú đều nhanh chóng bị chọn mất, thậm chí có người vì chậm chân một bước, để nhiệm vụ ưng ý bị người khác đoạt đi mà xảy ra tranh cãi.
Dư Khê không nóng không vội, vốn chẳng hề muốn tranh giành với đồng môn.
Nhìn lướt từ trên xuống dưới danh sách, nàng chú ý đến một nhiệm vụ không ai thèm quan tâm: Đi đến núi Nhàn Nguyệt canh giữ cửa núi ba tháng.
Dù thù lao nhiệm vụ không thấp, nhưng chẳng có ai chủ động chọn một nhiệm vụ vừa tốn thời gian vừa buồn chán như vậy.
Khi Dư Khê nhìn thấy thì như nhặt được bảo vật, hai mắt sáng rực, lập tức nghiêng người chen ra khỏi đám đông, chạy tới trước mặt vị sư huynh phụ trách phân nhiệm vụ, tích cực nói: "Sư huynh, sư huynh, ta muốn đi núi Nhàn Nguyệt giữ cửa núi!"
Sư huynh quay đầu nhìn thoáng qua bảng nhiệm vụ trên tường, nhắc nhở nàng: "Ngươi đã nhìn kỹ chưa, thời gian canh núi là ba tháng, ngươi phải bảo đảm không ai được lên núi Nhàn Nguyệt, trong thời gian đó không được tự ý rời đi khi chưa có lý do."
"Vâng, ta biết." Dư Khê gật đầu.
Thấy thái độ nàng kiên quyết, sư huynh mới hạ bút ghi vào sổ, lại nói thêm: "Nhiệm vụ này tốn nhiều thời gian, thù lao sẽ ứng trước một nửa cho ngươi."
"Đa tạ sư huynh." Dư Khê vươn hai tay nhận lấy túi linh thạch mà sư huynh đặt vào lòng bàn tay, cất kỹ vào trong áo.
Nhận nhiệm vụ xong, nàng hài lòng rời khỏi quảng trường.
Vài ngày trước, Dư Khê vô tình xuyên vào trong cuốn tiểu thuyết tu chân này, trở thành nữ phụ ác độc trong truyện. Theo cốt truyện, không lâu nữa nàng sẽ bị ma đạo đoạt xá, biến thành phản diện độc ác không việc gì không làm, cuối cùng bị nữ chính dùng một kiếm gϊếŧ chết.
Tính đi tính lại, mạng nhỏ của nàng chỉ còn vỏn vẹn ba tháng.
Biết rõ không tránh khỏi cái kết bị gϊếŧ chết, Dư Khê vui vẻ chọn nằm yên mặc kệ số phận.
Vậy nên nàng nhận nhiệm vụ canh giữ núi, ở nơi cách xa tuyến truyện chính, trời cao biển rộng, nàng có thể yên tâm thoải mái ăn no chờ chết.
Khi mặt trời dần lên cao, các đệ tử dần tụ tập tại quảng trường, ngẩng đầu nhìn bảng nhiệm vụ treo trên bức tường cao.
Cứ cách một thời gian, Thanh Nguyên tông lại phân chia nhiệm vụ cho các đệ tử trong môn phái, nhiệm vụ lớn thì xuống núi trừ tà trấn yêu, tới núi xa hái thuốc, nhiệm vụ nhỏ thì quét dọn đại điện, sắp xếp tàng thư các.
Thông thường, những nhiệm vụ khó khăn hoặc đường đi xa sẽ giao cho đệ tử nội môn có thực lực mạnh, tu vi cao. Còn đệ tử ngoại môn thì chỉ có thể nhận một ít việc vặt.
Là đệ tử ngoại môn, Dư Khê rất thức thời đứng ngoài rìa đám người, đợi các đệ tử nội môn đứng hàng đầu chọn nhiệm vụ xong rời đi, nàng mới tiến lên phía trước vài bước.
Những nhiệm vụ giúp tăng tiến tu vi, hoặc có thù lao phong phú đều nhanh chóng bị chọn mất, thậm chí có người vì chậm chân một bước, để nhiệm vụ ưng ý bị người khác đoạt đi mà xảy ra tranh cãi.
Nhìn lướt từ trên xuống dưới danh sách, nàng chú ý đến một nhiệm vụ không ai thèm quan tâm: Đi đến núi Nhàn Nguyệt canh giữ cửa núi ba tháng.
Dù thù lao nhiệm vụ không thấp, nhưng chẳng có ai chủ động chọn một nhiệm vụ vừa tốn thời gian vừa buồn chán như vậy.
Khi Dư Khê nhìn thấy thì như nhặt được bảo vật, hai mắt sáng rực, lập tức nghiêng người chen ra khỏi đám đông, chạy tới trước mặt vị sư huynh phụ trách phân nhiệm vụ, tích cực nói: "Sư huynh, sư huynh, ta muốn đi núi Nhàn Nguyệt giữ cửa núi!"
Sư huynh quay đầu nhìn thoáng qua bảng nhiệm vụ trên tường, nhắc nhở nàng: "Ngươi đã nhìn kỹ chưa, thời gian canh núi là ba tháng, ngươi phải bảo đảm không ai được lên núi Nhàn Nguyệt, trong thời gian đó không được tự ý rời đi khi chưa có lý do."
Thấy thái độ nàng kiên quyết, sư huynh mới hạ bút ghi vào sổ, lại nói thêm: "Nhiệm vụ này tốn nhiều thời gian, thù lao sẽ ứng trước một nửa cho ngươi."
"Đa tạ sư huynh." Dư Khê vươn hai tay nhận lấy túi linh thạch mà sư huynh đặt vào lòng bàn tay, cất kỹ vào trong áo.
Nhận nhiệm vụ xong, nàng hài lòng rời khỏi quảng trường.
Vài ngày trước, Dư Khê vô tình xuyên vào trong cuốn tiểu thuyết tu chân này, trở thành nữ phụ ác độc trong truyện. Theo cốt truyện, không lâu nữa nàng sẽ bị ma đạo đoạt xá, biến thành phản diện độc ác không việc gì không làm, cuối cùng bị nữ chính dùng một kiếm gϊếŧ chết.
Tính đi tính lại, mạng nhỏ của nàng chỉ còn vỏn vẹn ba tháng.
Biết rõ không tránh khỏi cái kết bị gϊếŧ chết, Dư Khê vui vẻ chọn nằm yên mặc kệ số phận.
4
0
1 tháng trước
9 giờ trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
