0 chữ
Chương 29
Chương 29
Diêm Tiêu bị ánh mắt của người đàn ông nhìn chằm chằm đến không thoải mái, như thể có con rắn đang bò trên người, cậu lập tức có chút chần chừ.
Lục Quân Tranh ra quy tắc gì quái lạ thế, cậu căn bản không biết uống rượu.
Người đàn ông trao đổi ánh mắt với người pha chế, gọi một ly rượu màu vàng, rồi đẩy qua: "Uống hết ly này, tôi sẽ tìm người đưa cậu đi gặp anh ấy."
Diêm Tiêu liếʍ đôi môi khô khốc, không nghi ngờ gì lời người đàn ông nói, sự ngạo mạn và quái gở của Lục Quân Tranh cậu đều đã thấy qua, đây quả thực là chuyện mà đối phương có thể làm.
Cậu cắn răng uống hai ngụm, lúc này đối phương mới hài lòng đứng dậy rời đi.
Chỉ còn mình Diêm Tiêu đứng bên quầy bar, điện thoại bỗng đổ chuông, đúng là người không thể không nhắc đến, đầu dây bên kia giọng nói trầm thấp lạnh lẽo nói: "Đến khách sạn Landon đón con chó của cậu đi."
Diêm Tiêu lại không phản ứng kịp.
"Chó? Chó gì?"
Ly rượu vừa nãy hình như hơi lên đầu, cậu kéo một chiếc ghế ngồi xuống, dựa vào quầy bar để giữ thăng bằng.
Âm nhạc sôi động xung quanh quá ồn ào, giọng Diêm Tiêu hoàn toàn không rõ ràng, Lục Quân Tranh ở đầu dây bên kia hơi nhíu mày: "Cậu ở đâu? Tìm một nơi yên tĩnh để nói chuyện."
Diêm Tiêu ôm một cây cột gần đó, bịt một bên tai, cuối cùng giữa tiếng ồn ào cũng nghe rõ đó là giọng của ai.
Cậu gân cổ lên hét: "Lục Quân Tranh? Không phải anh bảo tôi đến tìm anh sao! Tôi..."
Lời còn chưa nói xong, có người kéo cánh tay cậu một cái, Diêm Tiêu quay đầu lại, phát hiện là người đàn ông ban nãy đã quay lại, còn dẫn theo vài gương mặt lạ.
"Đi thôi, đưa cậu đi gặp Lục Nhị thiếu gia." Người dẫn đầu nói.
Đầu Diêm Tiêu hơi choáng váng nhưng tiềm thức cảm thấy bất thường, cậu hỏi vào điện thoại: "Anh có gọi người xuống đón tôi không? Tôi có thể đi cùng họ không?"
Nhưng cậu không có cơ hội nghe câu trả lời, điện thoại đột nhiên bị người ta va vào làm rơi khỏi tay, "bộp" một tiếng bay xuống sàn, bị một lớp giấy màu mỏng phủ kín.
"Ối! Miếng dán màn hình của tôi đắt lắm đó!" Diêm Tiêu kêu lên một tiếng, định cúi xuống nhặt.
Mấy người không nói một lời liền xúm lại kéo Diêm Tiêu, trực tiếp lôi cậu khỏi ghế. Cảm giác nguy hiểm khiến cậu lập tức tỉnh táo trong chốc lát, đột ngột giật tay ra khỏi sự kìm kẹp, nhảy dựng lên định bỏ chạy.
Những người đó lại không buông tha, từ nhiều phía vây lại, mắt thấy sắp "bắt rùa trong chậu".
Diêm Tiêu đột ngột dừng lại, trong ánh đèn lờ mờ, tiếng trống dồn dập của âm nhạc gần như cùng nhịp với tiếng tim đập loạn xạ.
Không ổn rồi!
Thần kinh của cậu lập tức căng thẳng, liếc thấy chai rượu vang đỏ trong xô đá trên bàn bên cạnh, thuận tay chộp lấy nắm chặt trong tay.
Lát nữa nếu thực sự đánh nhau, tiền bồi thường phải tìm Lục Quân Tranh thanh toán!
Tiếng chai rượu vỡ loảng xoảng đặc biệt chói tai trong không gian kín, Diêm Tiêu muốn làm lớn chuyện lên, những người này hẳn là không dám ngang nhiên bắt người giữa thanh thiên bạch nhật!
Lục Quân Tranh ra quy tắc gì quái lạ thế, cậu căn bản không biết uống rượu.
Người đàn ông trao đổi ánh mắt với người pha chế, gọi một ly rượu màu vàng, rồi đẩy qua: "Uống hết ly này, tôi sẽ tìm người đưa cậu đi gặp anh ấy."
Diêm Tiêu liếʍ đôi môi khô khốc, không nghi ngờ gì lời người đàn ông nói, sự ngạo mạn và quái gở của Lục Quân Tranh cậu đều đã thấy qua, đây quả thực là chuyện mà đối phương có thể làm.
Cậu cắn răng uống hai ngụm, lúc này đối phương mới hài lòng đứng dậy rời đi.
Chỉ còn mình Diêm Tiêu đứng bên quầy bar, điện thoại bỗng đổ chuông, đúng là người không thể không nhắc đến, đầu dây bên kia giọng nói trầm thấp lạnh lẽo nói: "Đến khách sạn Landon đón con chó của cậu đi."
"Chó? Chó gì?"
Ly rượu vừa nãy hình như hơi lên đầu, cậu kéo một chiếc ghế ngồi xuống, dựa vào quầy bar để giữ thăng bằng.
Âm nhạc sôi động xung quanh quá ồn ào, giọng Diêm Tiêu hoàn toàn không rõ ràng, Lục Quân Tranh ở đầu dây bên kia hơi nhíu mày: "Cậu ở đâu? Tìm một nơi yên tĩnh để nói chuyện."
Diêm Tiêu ôm một cây cột gần đó, bịt một bên tai, cuối cùng giữa tiếng ồn ào cũng nghe rõ đó là giọng của ai.
Cậu gân cổ lên hét: "Lục Quân Tranh? Không phải anh bảo tôi đến tìm anh sao! Tôi..."
Lời còn chưa nói xong, có người kéo cánh tay cậu một cái, Diêm Tiêu quay đầu lại, phát hiện là người đàn ông ban nãy đã quay lại, còn dẫn theo vài gương mặt lạ.
"Đi thôi, đưa cậu đi gặp Lục Nhị thiếu gia." Người dẫn đầu nói.
Đầu Diêm Tiêu hơi choáng váng nhưng tiềm thức cảm thấy bất thường, cậu hỏi vào điện thoại: "Anh có gọi người xuống đón tôi không? Tôi có thể đi cùng họ không?"
"Ối! Miếng dán màn hình của tôi đắt lắm đó!" Diêm Tiêu kêu lên một tiếng, định cúi xuống nhặt.
Mấy người không nói một lời liền xúm lại kéo Diêm Tiêu, trực tiếp lôi cậu khỏi ghế. Cảm giác nguy hiểm khiến cậu lập tức tỉnh táo trong chốc lát, đột ngột giật tay ra khỏi sự kìm kẹp, nhảy dựng lên định bỏ chạy.
Những người đó lại không buông tha, từ nhiều phía vây lại, mắt thấy sắp "bắt rùa trong chậu".
Diêm Tiêu đột ngột dừng lại, trong ánh đèn lờ mờ, tiếng trống dồn dập của âm nhạc gần như cùng nhịp với tiếng tim đập loạn xạ.
Không ổn rồi!
Thần kinh của cậu lập tức căng thẳng, liếc thấy chai rượu vang đỏ trong xô đá trên bàn bên cạnh, thuận tay chộp lấy nắm chặt trong tay.
Tiếng chai rượu vỡ loảng xoảng đặc biệt chói tai trong không gian kín, Diêm Tiêu muốn làm lớn chuyện lên, những người này hẳn là không dám ngang nhiên bắt người giữa thanh thiên bạch nhật!
15
0
3 tháng trước
1 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
