0 chữ
Chương 28
Chương 28
Vừa vào cửa đã suýt bị người ta chen ngã, Diêm Tiêu nghiêng người tránh đám đông đi về phía rìa, giữa chừng không biết bị ai sờ vào mông, giật mình đến mức tóc dựng ngược lên, vội vàng ôm mông áp vào góc tường.
Cái tên Lục Quân Tranh đáng chết, tại sao lại phải đến cái nơi như thế này chứ!
Hai ngày biến mất vừa rồi, Diêm Tiêu đã thức trắng đến thâm quầng mắt ở cửa phòng chăm sóc đặc biệt.
Cậu nhận được tin từ bệnh viện ngay từ trên đảo rằng mẹ nuôi đã vào phòng cấp cứu, tình huống này thực ra thỉnh thoảng vẫn xảy ra nhưng mỗi lần đều khiến cậu sợ hãi đến chân tay bủn rủn, cho đến khi bác sĩ thông báo đã qua cơn nguy kịch, Diêm Tiêu mới lấy lại hồn vía.
Trợ lý Trương luôn phụ trách liên lạc "công việc" với Diêm Tiêu thay mặt nhà họ Lâm, lần này cũng đến với một nhiệm vụ. Người của họ vừa nhận được tin, nói rằng vị Lục Nhị thiếu kia lại đến câu lạc bộ phía nam thành phố để "ăn chơi trác táng" rồi!
Ban đầu sau đêm trên đảo, Quan Cảnh gọi điện hỏi tung tích Diêm Tiêu, nhà họ Lâm tưởng cậu vô tình được Nhị thiếu gia ưu ái, dã tâm liền ngày càng lớn, muốn dùng Diêm Tiêu để trói buộc trái tim của vị Nhị thiếu gia kia.
Như vậy nhà họ Lâm và nhà họ Lục không chỉ đơn giản là một tờ hiệp định nữa.
Đáng tiếc Lục Quân Tranh bây giờ lại có dấu hiệu tái phát tật cũ, không để Diêm Tiêu nhân cơ hội ra tay một chút, chẳng phải mọi nỗ lực đều đổ sông đổ biển sao!
Trợ lý Trương thở dài, may mà tiểu thiếu gia này ngây thơ dễ lừa.
Người làm công sao lại phải làm khó người làm công chứ!
Anh ta bịa chuyện một cách vô lương tâm, nói rằng Lục Quân Tranh không gặp được người nên không vui, rồi lại nhét địa chỉ câu lạc bộ cho Diêm Tiêu, ngầm ý là muốn cậu đi "bắt gian".
Diêm Tiêu hoàn toàn không biết chuyện này, trực tiếp từ bệnh viện chạy vội đến đây.
Hình như chậm một giây thôi thì Lục Nhị thiếu gia sẽ gặp vấn đề vì thiếu vắng người bảo mẫu nửa vời như cậu.
Áo phông trắng đơn giản và quần jean trên người còn chưa kịp thay, dính chút mùi thuốc sát trùng, Diêm Tiêu ăn mặc quá giản dị, vừa rồi vào cửa suýt bị bảo vệ chặn lại.
Cậu định gọi điện cho Lục Quân Tranh nhưng ở đây đông người quá, tín hiệu chập chờn nên cậu đành áp sát tường trượt đến quầy bar ít người hơn.
Trong quầy bar có một người trông giống nhân viên, cậu ghé sát hỏi: "Xin lỗi, anh có biết Lục Quân Tranh ở đâu không?"
Người pha chế còn chưa kịp trả lời, người đàn ông ngồi trước quầy bar quay đầu lại, ánh mắt từ trên xuống dưới quét chậm rãi khắp người Diêm Tiêu.
Dưới ánh đèn xanh tím, làn da cậu trông trắng hơn một chút, đôi mắt cún con vừa linh hoạt vừa có chút anh khí, đặc biệt là nhân trung môi trên rất rõ ràng, chiếc áo phông trắng rộng thùng thình bị ánh đèn xuyên qua, lộ ra vòng eo thon gọn và đôi chân dài miên man.
Người đàn ông lập tức nảy sinh ý đồ, tiện miệng nói: "À thì ra là cậu, Lục Nhị thiếu đã chờ lâu rồi, theo quy tắc của anh ấy, đến muộn phải phạt rượu."
Cái tên Lục Quân Tranh đáng chết, tại sao lại phải đến cái nơi như thế này chứ!
Hai ngày biến mất vừa rồi, Diêm Tiêu đã thức trắng đến thâm quầng mắt ở cửa phòng chăm sóc đặc biệt.
Cậu nhận được tin từ bệnh viện ngay từ trên đảo rằng mẹ nuôi đã vào phòng cấp cứu, tình huống này thực ra thỉnh thoảng vẫn xảy ra nhưng mỗi lần đều khiến cậu sợ hãi đến chân tay bủn rủn, cho đến khi bác sĩ thông báo đã qua cơn nguy kịch, Diêm Tiêu mới lấy lại hồn vía.
Trợ lý Trương luôn phụ trách liên lạc "công việc" với Diêm Tiêu thay mặt nhà họ Lâm, lần này cũng đến với một nhiệm vụ. Người của họ vừa nhận được tin, nói rằng vị Lục Nhị thiếu kia lại đến câu lạc bộ phía nam thành phố để "ăn chơi trác táng" rồi!
Như vậy nhà họ Lâm và nhà họ Lục không chỉ đơn giản là một tờ hiệp định nữa.
Đáng tiếc Lục Quân Tranh bây giờ lại có dấu hiệu tái phát tật cũ, không để Diêm Tiêu nhân cơ hội ra tay một chút, chẳng phải mọi nỗ lực đều đổ sông đổ biển sao!
Trợ lý Trương thở dài, may mà tiểu thiếu gia này ngây thơ dễ lừa.
Người làm công sao lại phải làm khó người làm công chứ!
Anh ta bịa chuyện một cách vô lương tâm, nói rằng Lục Quân Tranh không gặp được người nên không vui, rồi lại nhét địa chỉ câu lạc bộ cho Diêm Tiêu, ngầm ý là muốn cậu đi "bắt gian".
Hình như chậm một giây thôi thì Lục Nhị thiếu gia sẽ gặp vấn đề vì thiếu vắng người bảo mẫu nửa vời như cậu.
Áo phông trắng đơn giản và quần jean trên người còn chưa kịp thay, dính chút mùi thuốc sát trùng, Diêm Tiêu ăn mặc quá giản dị, vừa rồi vào cửa suýt bị bảo vệ chặn lại.
Cậu định gọi điện cho Lục Quân Tranh nhưng ở đây đông người quá, tín hiệu chập chờn nên cậu đành áp sát tường trượt đến quầy bar ít người hơn.
Trong quầy bar có một người trông giống nhân viên, cậu ghé sát hỏi: "Xin lỗi, anh có biết Lục Quân Tranh ở đâu không?"
Người pha chế còn chưa kịp trả lời, người đàn ông ngồi trước quầy bar quay đầu lại, ánh mắt từ trên xuống dưới quét chậm rãi khắp người Diêm Tiêu.
Người đàn ông lập tức nảy sinh ý đồ, tiện miệng nói: "À thì ra là cậu, Lục Nhị thiếu đã chờ lâu rồi, theo quy tắc của anh ấy, đến muộn phải phạt rượu."
12
0
3 tháng trước
2 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
