TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 17
Chương 17

Thủ pháp không thể không nói là bạo lực, cấu cho người ta đau điếng.

"Tôi cũng không ngờ anh lại... khỏe mạnh như vậy." Diêm Tiêu không dám nói là nặng như vậy.

Tóm lại, trong "cuộc đấu" này không ai chiếm được lợi thế.

Lục Quân Tranh đưa tay cài chặt cúc áo khoác đang mở, lạnh giọng đe dọa: "Nếu còn vô cớ đặt móng vuốt lên người tôi như vậy thì tối nay cậu tự bơi về Cảng Thành đi."

Bơi về sao?

Thế thì chẳng chết đuối à!

Diêm Tiêu lập tức đồng cảm với bản thân sắp chết đuối giữa biển, có chút khó xử: "Đừng mà, tôi không biết bơi."

Lục Quân Tranh vẫn im lặng nhìn chằm chằm vào cậu.

Diêm Tiêu đành phải nhận thua trước: "Được rồi, tôi sẽ cố gắng."

Dù sao thì "năm triệu" bảo gì nghe nấy.

Loay hoay nửa buổi cuối cùng cũng được ăn cơm, Diêm Tiêu cũng có cảm giác nhẹ nhõm giả tạo.

Món ăn trên bàn chủ yếu là hải sản, hai người ăn nhưng lại có sáu món hai canh, bày đầy cả bàn, thật sự là xa xỉ không nhân tính.

Tuy Diêm Tiêu cũng là người Cảng Thành nhưng lại không thích ăn hải sản lắm, không thạo khoản bóc vỏ cua, nghêu, nhưng điều này rõ ràng nằm trong phạm vi trách nhiệm của cậu.

Cậu bưng đĩa cua lá thông sốt tỏi đến, đeo găng tay bóc chân cua, may mà đầu bếp đã sơ chế gần xong, công việc không nhiều.

Lục Quân Tranh ở một bên đột nhiên nói: "Tôi không ăn tỏi băm."

Nhìn đĩa cua đầy tỏi băm, Diêm Tiêu có chút khó xử: "Bóc ra cũng sẽ còn mùi tỏi, vậy anh còn ăn nữa không?"

"Chỉ là không ăn tỏi băm thôi." Lục Quân Tranh không thèm nhìn cậu.

Thôi được rồi.

Vậy sau này chẳng phải những món có tỏi đều phải bóc cho anh ư?

Lần sau phải dặn đầu bếp nghiền nát ra luôn.

"Vậy tôi sẽ bóc, anh ăn món khác trước đi." Diêm Tiêu vùi đầu bắt đầu bóc tỏi băm, loay hoay bóc hồi lâu, tách ra một đĩa thịt cua trắng tinh.

Bóc thì mất công mất sức nhưng ăn thì chỉ mấy miếng là hết.

Diêm Tiêu vừa tháo găng tay, Lục Quân Tranh đặt thìa xuống, nhẹ nhàng nhìn Diêm Tiêu: "Nhạt."

Ý anh là bát súp gà tiềm vi cá, mặt súp trong veo bóng loáng, ngửi cũng rất thơm, mùi vị tươi ngon theo làn khói trắng nóng hổi tỏa ra.

Nhìn tôi làm gì, đâu phải tôi nấu đâu...

Diêm Tiêu thăm dò hỏi: "Vậy thêm chút muối nhé?"

Lục Quân Tranh nhướng mày hỏi ngược lại: "Đợi tôi đi lấy sao?"

Không được, đợi anh lấy về thì nguội mất rồi.

"Tôi đi, tôi đi." Diêm Tiêu đứng dậy vào bếp lấy lọ muối ra, vừa nếm vừa cho vào từng chút một, phát hiện hoàn toàn không nhạt.

Là Lục Quân Tranh ăn mặn quá sao?

Cậu tượng trưng thêm một chút: "Xong rồi, ăn đi."

Nhìn Lục Quân Tranh nếm thử một muỗng, không nói gì, Diêm Tiêu mới yên tâm bưng bát cơm còn nguyên của mình lên.

Lục Quân Tranh lẳng lặng liếc nhìn cậu bằng ánh mắt còn lại, thấy trên mặt cậu không hề có chút khó chịu nào khi bị làm khó, vẫn hiền hòa như gió xuân và không chút sơ hở.

Nhưng càng như vậy lại càng khiến người ta khó chịu.

13

0

3 tháng trước

1 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.