0 chữ
Chương 16
Chương 16
Lục Quân Tranh nhìn cánh tay cậu đưa ra, trợ lý Quan vừa được cử đi chưa về, lúc này chỉ có một lựa chọn duy nhất.
Anh có chút không tình nguyện vịn vào: "Cậu có phải cố tình lợi dụng lúc Quan Cảnh không có ở đây không."
"Không có mà, anh ấy đến hay tôi đến cũng như nhau thôi." Diêm Tiêu nói.
Lục Quân Tranh không phủ nhận cũng không đồng ý, tay vịn vào bàn đứng dậy, chuẩn bị di chuyển sang ghế, nhưng lại thấy không dễ dàng, vì cánh tay mà Diêm Tiêu đưa ra đã khiến tư thế di chuyển của họ trở nên rất lúng túng.
"Cậu không thấy có gì đó không ổn ư?" Lục Quân Tranh đứng yên không nhúc nhích.
Thật sự không ổn lắm, Diêm Tiêu khoa tay múa chân một lúc, rồi bỏ cuộc: "Hay là tôi bế anh sang vậy."
"Không thể nào."
Lục Quân Tranh không nghĩ ngợi mà từ chối ngay.
"Cậu nghĩ cách khác đi."
Diêm Tiêu cẩn thận đỡ lấy trọng lượng trên cánh tay, suy nghĩ kỹ lưỡng: "Vậy thì hai bước đó, anh không nhảy sang được sao?"
Cậu vừa nói xong, rõ ràng cảm thấy ánh mắt của Lục Quân Tranh trở nên lạnh lẽo hơn, nhìn chằm chằm vào cậu lạnh lùng nói: "Muốn tôi cả đời không đứng dậy được thì có thể nói thẳng."
Diêm Tiêu rụt cổ lại theo bản năng, nhận ra Lục Quân Tranh hình như đã trở nên khó đối phó hơn.
Trước đây vị thiếu gia này lười để ý đến mình, trực tiếp từ chối giao tiếp, bây giờ như vậy có chút bất thường rồi!
Diêm Tiêu đổi tay, vòng ra sau Lục Quân Tranh, gần như ôm hờ anh: "Vậy dựa vào tôi từ từ di chuyển được không?"
Nói xong, không đợi Lục Quân Tranh trả lời, ngực cậu đã chạm vào lưng anh, để lát nữa cậu có thể dùng lực.
Nhưng Lục Quân Tranh không tin tưởng mà dồn trọng tâm lên người cậu, anh nửa tin nửa ngờ, giọng điệu khinh thường: "Cậu đỡ nổi tôi sao?"
Chậc.
"Đừng coi thường người khác chứ."
Diêm Tiêu không báo trước mà trực tiếp đặt tay trái vào lưng Lục Quân Tranh, trượt xuống eo anh rồi ôm chặt lấy, tay phải đỡ lấy tay anh, đột ngột dùng sức.
Cả người Lục Quân Tranh nhấc bổng lên trong tích tắc, mặt anh bỗng biến sắc, bàn tay nắm chặt cánh tay Diêm Tiêu siết lại.
Diêm Tiêu "oái" lên một tiếng đau đớn, suýt nữa buông tay nhưng vẫn cố gắng đỡ anh từ từ ngồi xuống ghế rồi mới buông ra, không kìm được xoa xoa cánh tay gần như sắp gãy của mình.
Lục Quân Tranh liếc nhìn động tác của cậu, khịt mũi một tiếng: "Cậu cũng biết đau à?"
Vừa rồi Diêm Tiêu cấu vào hông anh một cái cũng không nhẹ, Lục Quân Tranh trông không đồ sộ nhưng cân nặng lại rất đáng kể, thuộc loại có mật độ cơ bắp cao, muốn đỡ được trọng lượng của anh thì sức lực không lớn hoàn toàn không được.
May mà Diêm Tiêu từ nhỏ đã quen vật lộn với những con ngựa vừa nặng vừa bướng bỉnh, về mặt này chưa từng chịu thiệt.
Hơn nữa, có lẽ để dễ dùng sức, tay Diêm Tiêu trực tiếp luồn vào trong áo vest và áo gile của Lục Quân Tranh, áp sát chiếc áo sơ mi mỏng để cấu vào eo anh.
Anh có chút không tình nguyện vịn vào: "Cậu có phải cố tình lợi dụng lúc Quan Cảnh không có ở đây không."
"Không có mà, anh ấy đến hay tôi đến cũng như nhau thôi." Diêm Tiêu nói.
Lục Quân Tranh không phủ nhận cũng không đồng ý, tay vịn vào bàn đứng dậy, chuẩn bị di chuyển sang ghế, nhưng lại thấy không dễ dàng, vì cánh tay mà Diêm Tiêu đưa ra đã khiến tư thế di chuyển của họ trở nên rất lúng túng.
"Cậu không thấy có gì đó không ổn ư?" Lục Quân Tranh đứng yên không nhúc nhích.
Thật sự không ổn lắm, Diêm Tiêu khoa tay múa chân một lúc, rồi bỏ cuộc: "Hay là tôi bế anh sang vậy."
"Không thể nào."
Lục Quân Tranh không nghĩ ngợi mà từ chối ngay.
"Cậu nghĩ cách khác đi."
Cậu vừa nói xong, rõ ràng cảm thấy ánh mắt của Lục Quân Tranh trở nên lạnh lẽo hơn, nhìn chằm chằm vào cậu lạnh lùng nói: "Muốn tôi cả đời không đứng dậy được thì có thể nói thẳng."
Diêm Tiêu rụt cổ lại theo bản năng, nhận ra Lục Quân Tranh hình như đã trở nên khó đối phó hơn.
Trước đây vị thiếu gia này lười để ý đến mình, trực tiếp từ chối giao tiếp, bây giờ như vậy có chút bất thường rồi!
Diêm Tiêu đổi tay, vòng ra sau Lục Quân Tranh, gần như ôm hờ anh: "Vậy dựa vào tôi từ từ di chuyển được không?"
Nói xong, không đợi Lục Quân Tranh trả lời, ngực cậu đã chạm vào lưng anh, để lát nữa cậu có thể dùng lực.
Nhưng Lục Quân Tranh không tin tưởng mà dồn trọng tâm lên người cậu, anh nửa tin nửa ngờ, giọng điệu khinh thường: "Cậu đỡ nổi tôi sao?"
"Đừng coi thường người khác chứ."
Diêm Tiêu không báo trước mà trực tiếp đặt tay trái vào lưng Lục Quân Tranh, trượt xuống eo anh rồi ôm chặt lấy, tay phải đỡ lấy tay anh, đột ngột dùng sức.
Cả người Lục Quân Tranh nhấc bổng lên trong tích tắc, mặt anh bỗng biến sắc, bàn tay nắm chặt cánh tay Diêm Tiêu siết lại.
Diêm Tiêu "oái" lên một tiếng đau đớn, suýt nữa buông tay nhưng vẫn cố gắng đỡ anh từ từ ngồi xuống ghế rồi mới buông ra, không kìm được xoa xoa cánh tay gần như sắp gãy của mình.
Lục Quân Tranh liếc nhìn động tác của cậu, khịt mũi một tiếng: "Cậu cũng biết đau à?"
Vừa rồi Diêm Tiêu cấu vào hông anh một cái cũng không nhẹ, Lục Quân Tranh trông không đồ sộ nhưng cân nặng lại rất đáng kể, thuộc loại có mật độ cơ bắp cao, muốn đỡ được trọng lượng của anh thì sức lực không lớn hoàn toàn không được.
Hơn nữa, có lẽ để dễ dùng sức, tay Diêm Tiêu trực tiếp luồn vào trong áo vest và áo gile của Lục Quân Tranh, áp sát chiếc áo sơ mi mỏng để cấu vào eo anh.
12
0
3 tháng trước
2 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
