0 chữ
Chương 24
Chương 24: Ông đi theo tôi làm gì
Sau khi cô rời đi lại mua một ít chu sa và giấy vàng trước, như vậy hiệu quả của bùa chú vẽ ra sẽ càng tốt hơn.
Trên đường đi, cô hỏi Lâm Quốc Chính vẫn luôn đi theo mình với vẻ khó hiểu: “Ông đi theo tôi làm gì?”
Lâm Quốc Chính chắp tay sau lưng, nói: “Con nhỏ nhà cô đi một mình ở bên ngoài, tôi thấy không yên tâm.”
Cô có gì đâu mà không yên tam.
Cô ta thấy ông ta có ý đồ gì đó mới đúng.
Sở Kiều Kiều nhìn chằm chằm vào ông ta vài giây với vẻ nghi ngờ nhưng không nhìn ra được ông ta muốn gì, nên cô dứt khoát không nghĩ nữa.
Tiền thưởng bắt được bọn buôn người cần phải mấy hôm nữa mới có thể kết toán, tối hôm qua ở khách sạn cũng đã tiêu hết tiền nên Sở Kiều Kiều chỉ đành tìm một công viên trước, sau đó mở phát sóng trực tiếp.
“Người nhà ơi, đã lâu không gặp, có nhớ tôi không?”
[Hu hu hu, nhớ lắm luôn! Một ngày không gặp như cách ba thu, cuối cùng tôi cũng hiểu nó có ý nghĩa gì rồi!]
[+1, tuy chỉ mới hai mươi tư tiếng không nhìn thấy đại sư nhưng tôi cảm giác như đã lâu lắm rồi không gặp cô vậy.]
[Thiên linh linh địa linh linh, cầu cho hôm nay rút trúng tôi.]
[Vừa muốn được rút trúng vừa sợ bị rút trúng.]
[Lầu trên, tôi hiểu bạn ha ha ha ha ha.]
Phòng phát sóng vừa mở đã lập tức có mấy nghìn người ùa vào, lượng người vào xem vẫn đang tăng lên không ngừng.
Thế nhưng ngoại trừ mấy người này ra vẫn còn rất nhiều bình luận không thân thiện.
[Ô kìa, đây không phải mộng nữ kia sao, còn nói Sở Dương là anh trai của cô ta nữa chứ, kết quả bị vả mặt rồi đấy, đây là thấy cọ nhiệt không được nữa nên lại tới lừa người à?]
[Ha ha, tôi đã xem livestream hôm qua rồi, chắc chắn đều là kịch bản hết, cũng chỉ lừa được mấy đứa ngu thôi.]
[Sao Sở Kiều Kiều vẫn chưa chết quách đi cho rồi?]
Nhìn thấy mấy bình luận này, Sở Kiều Kiều cũng không để ý mà trực tiếp ấn liên kết, trùng hợp thay, người đầu tiên rút trúng lại chính là người vừa mới nói cô là mộng nữ kia.
Ngô Nhược Nhược cũng không ngờ lại liên kết với mình, cô ta sững sờ sau đó lập tức bật cười.
Để xem con nhỏ kia tính lừa kiểu gì?
Cô ta dựa lên lưng ghế, khoanh tay nói: “Có cầu tất ứng đúng không, vậy tôi muốn nói chuyện với thần tượng Nam Giang, cô nói xem có thể làm được không?”
Nói rồi, cô ta lại cười lạnh một tiếng, Nam Giang chính là lão cán bộ nổi tiếng trong giới giải trí, tuy rằng mới hai mươi lăm tuổi chính là độ tuổi rất đẹp nhưng chưa bao giờ lướt mạng, cũng không lăn lộn trong giới, vừa quay phim xong đã đến chùa thường trú.”
Người như thế làm sao có khả năng đích thân tới tìm cô ta được, nói đùa gì vậy.
Thế nhưng, Sở Kiều Kiều lại đáp: “Có thể, viết thư cho cô có tính không?”
Nghe được câu này, Ngô Nhược Nhược cười càng lớn tiếng hơn, ai mà chẳng biết Nam Giang thậm chí còn không gọi điện cho cha mẹ mình thì thôi, hoàn toàn thoát ly khỏi thế giới phàm tục.
Lại còn viết thư nữa chứ, thời buổi này ai còn viết thư?
“Được thôi, nếu anh ấy có thể viết thư cho tôi vậy tôi sẽ livestream ăn cứt!”
Trên đường đi, cô hỏi Lâm Quốc Chính vẫn luôn đi theo mình với vẻ khó hiểu: “Ông đi theo tôi làm gì?”
Lâm Quốc Chính chắp tay sau lưng, nói: “Con nhỏ nhà cô đi một mình ở bên ngoài, tôi thấy không yên tâm.”
Cô có gì đâu mà không yên tam.
Cô ta thấy ông ta có ý đồ gì đó mới đúng.
Sở Kiều Kiều nhìn chằm chằm vào ông ta vài giây với vẻ nghi ngờ nhưng không nhìn ra được ông ta muốn gì, nên cô dứt khoát không nghĩ nữa.
Tiền thưởng bắt được bọn buôn người cần phải mấy hôm nữa mới có thể kết toán, tối hôm qua ở khách sạn cũng đã tiêu hết tiền nên Sở Kiều Kiều chỉ đành tìm một công viên trước, sau đó mở phát sóng trực tiếp.
“Người nhà ơi, đã lâu không gặp, có nhớ tôi không?”
[+1, tuy chỉ mới hai mươi tư tiếng không nhìn thấy đại sư nhưng tôi cảm giác như đã lâu lắm rồi không gặp cô vậy.]
[Thiên linh linh địa linh linh, cầu cho hôm nay rút trúng tôi.]
[Vừa muốn được rút trúng vừa sợ bị rút trúng.]
[Lầu trên, tôi hiểu bạn ha ha ha ha ha.]
Phòng phát sóng vừa mở đã lập tức có mấy nghìn người ùa vào, lượng người vào xem vẫn đang tăng lên không ngừng.
Thế nhưng ngoại trừ mấy người này ra vẫn còn rất nhiều bình luận không thân thiện.
[Ô kìa, đây không phải mộng nữ kia sao, còn nói Sở Dương là anh trai của cô ta nữa chứ, kết quả bị vả mặt rồi đấy, đây là thấy cọ nhiệt không được nữa nên lại tới lừa người à?]
[Ha ha, tôi đã xem livestream hôm qua rồi, chắc chắn đều là kịch bản hết, cũng chỉ lừa được mấy đứa ngu thôi.]
Nhìn thấy mấy bình luận này, Sở Kiều Kiều cũng không để ý mà trực tiếp ấn liên kết, trùng hợp thay, người đầu tiên rút trúng lại chính là người vừa mới nói cô là mộng nữ kia.
Ngô Nhược Nhược cũng không ngờ lại liên kết với mình, cô ta sững sờ sau đó lập tức bật cười.
Để xem con nhỏ kia tính lừa kiểu gì?
Cô ta dựa lên lưng ghế, khoanh tay nói: “Có cầu tất ứng đúng không, vậy tôi muốn nói chuyện với thần tượng Nam Giang, cô nói xem có thể làm được không?”
Nói rồi, cô ta lại cười lạnh một tiếng, Nam Giang chính là lão cán bộ nổi tiếng trong giới giải trí, tuy rằng mới hai mươi lăm tuổi chính là độ tuổi rất đẹp nhưng chưa bao giờ lướt mạng, cũng không lăn lộn trong giới, vừa quay phim xong đã đến chùa thường trú.”
Thế nhưng, Sở Kiều Kiều lại đáp: “Có thể, viết thư cho cô có tính không?”
Nghe được câu này, Ngô Nhược Nhược cười càng lớn tiếng hơn, ai mà chẳng biết Nam Giang thậm chí còn không gọi điện cho cha mẹ mình thì thôi, hoàn toàn thoát ly khỏi thế giới phàm tục.
Lại còn viết thư nữa chứ, thời buổi này ai còn viết thư?
“Được thôi, nếu anh ấy có thể viết thư cho tôi vậy tôi sẽ livestream ăn cứt!”
15
0
3 tháng trước
13 giờ trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
