0 chữ
Chương 17
Chương 17: Cô thật sự muốn vậy sao
Sở Kiều Kiều cười hì hì nhìn bọn họ: “Mọi người đừng nôn nóng, tôi biết mấy người đều muốn làm người nhà của tôi, đều có phần mà, có thể cùng chung chứ phân của tôi với của anh làm gì.”
Câu này vừa thốt ra, tất cả mọi người đều trừng to mắt, đến ngay cả chị Vương cũng kinh ngạc, khóe miệng co rút, hỏi: “Cô nói là cùng chung?”
Chị ta không nghe nhầm đấy chứ?
Sở Kiều Kiều lại nghiêm túc gật đầu, đáp: “Đúng rồi, mọi người đều thích tôi như thế, tôi theo về nhà riêng nhà ai cũng không thích hợp vậy còn không bằng ở chung cho rồi, sau này chúng ta chính là người một nhà.”
Lâm Quốc Chính: “…”
Được được được, xin khẳng định con nhỏ này bị điên.
Ông ta nhìn cô với vẻ vô cùng đau lòng, không ngờ cô lại điên như thế!
Các thôn dân cũng kinh ngạc ngu người.
“Cô thật sự muốn vậy sao? Chịu được sao?”
Sở Kiều Kiều gật mạnh đầu: “Chịu được chịu được, chỉ cần các người có thể chịu được là được!”
Đều chỉ là mấy món tiền nhỏ, làm sao cô có thể không chịu được chứ.
Các thôn dân kinh ngạc đến mức không thốt được thành lời, bọn họ thì thầm thảo luận với nhau vài phút sau đó quyết định: “Được, vậy cùng chung đi!”
Mỗi người chỉ cần bỏ ra một ít tiền mà vẫn có thể chạm vào được, tốt bao nhiêu.
Hiển nhiên chị Vương cũng không có ý kiến gì hết, chị ta xử lý nhanh chóng, lúc chuẩn bị đi vẫn không nhịn được mà liếc mắt nhìn Sở Kiều Kiều.
Đột nhiên Sở Kiều Kiều kéo chị ta lại: “Chị Vương đừng đi mà, nếu không nhờ bà chị thì tôi đã không gặp được nhiều người nhà như thế, chị ở lại bữa cơm với chúng tôi đã, nói thế nào tôi cũng phải cảm ơn chị tử tế chứ.”
Các thôn dân cũng nói như vậy.
Chị Vương nghĩ ngợi một lúc, vừa vặn cũng đang nói nên đồng ý luôn.
Có nhiều người ở đây như thế, đảm bảo cô sẽ không giở trò gì được.
Bọn họ nhìn Sở Kiều Kiều nhặt hòn đá dưới đất lên nghịch, thi thoảng ném ở chỗ này một viên, ném chỗ kia một viên nhưng cũng không để ý đến, chỉ nghĩ cô là một đứa ngốc.
Lâm Quốc Chính vẫn tiếp tục nói không ngừng: “Cô gái trẻ, cô nhặt nắm cỏ kia lên, lát nữa lén bỏ vào cơm canh của bọn họ, đây là loại dược có thể khiến người bất tỉnh, nhân lúc bọn họ ngất xỉu, cô có thể chạy được bao xa thì chạy.”
Nghe thế, Sở Kiều Kiều nhìn theo hướng ông ta chỉ.
Thấy cô vẫn có thể nghe hiểu lời mình, Lâm Quốc Chính thở phào một hơi nhẹ nhõm, xem ra vẫn chưa tính là quá ngốc.
Ngay sau đó, ông ta chỉ nhìn thấy Sở Kiều Kiều chỉ vào bông hoa đó rồi đột nhiên lớn tiếng nói: “Trời ơi, mấy chú mấy thím, đây là cà độc dược, thuốc mê loại mạnh, bình thường mấy người tuyệt đối phải cẩn thận, đừng ăn nhầm đấy nhé.”
Lâm Quốc Chính: “!”
Đứa trẻ này hết cứu rồi!
Có điều, làm sao cô biết đó là cà độc dược? Ông ta vẫn chưa nói cơ mà.
Các thôn dân nghe thế cũng chỉ bật cười, vẻ mặt khi nhìn Sở Kiều Kiều lại càng dịu dàng hơn.
Bọn họ quanh năm sống ở nơi này, làm sao có khả năng không biết đây là cái thứ gì chứ, hơn nữa chúng còn được chính bọn họ đặc biệt nuôi trồng, dùng để thử Sở Kiều Kiều mà.
Câu này vừa thốt ra, tất cả mọi người đều trừng to mắt, đến ngay cả chị Vương cũng kinh ngạc, khóe miệng co rút, hỏi: “Cô nói là cùng chung?”
Chị ta không nghe nhầm đấy chứ?
Sở Kiều Kiều lại nghiêm túc gật đầu, đáp: “Đúng rồi, mọi người đều thích tôi như thế, tôi theo về nhà riêng nhà ai cũng không thích hợp vậy còn không bằng ở chung cho rồi, sau này chúng ta chính là người một nhà.”
Lâm Quốc Chính: “…”
Được được được, xin khẳng định con nhỏ này bị điên.
Ông ta nhìn cô với vẻ vô cùng đau lòng, không ngờ cô lại điên như thế!
Các thôn dân cũng kinh ngạc ngu người.
Sở Kiều Kiều gật mạnh đầu: “Chịu được chịu được, chỉ cần các người có thể chịu được là được!”
Đều chỉ là mấy món tiền nhỏ, làm sao cô có thể không chịu được chứ.
Các thôn dân kinh ngạc đến mức không thốt được thành lời, bọn họ thì thầm thảo luận với nhau vài phút sau đó quyết định: “Được, vậy cùng chung đi!”
Mỗi người chỉ cần bỏ ra một ít tiền mà vẫn có thể chạm vào được, tốt bao nhiêu.
Hiển nhiên chị Vương cũng không có ý kiến gì hết, chị ta xử lý nhanh chóng, lúc chuẩn bị đi vẫn không nhịn được mà liếc mắt nhìn Sở Kiều Kiều.
Đột nhiên Sở Kiều Kiều kéo chị ta lại: “Chị Vương đừng đi mà, nếu không nhờ bà chị thì tôi đã không gặp được nhiều người nhà như thế, chị ở lại bữa cơm với chúng tôi đã, nói thế nào tôi cũng phải cảm ơn chị tử tế chứ.”
Chị Vương nghĩ ngợi một lúc, vừa vặn cũng đang nói nên đồng ý luôn.
Có nhiều người ở đây như thế, đảm bảo cô sẽ không giở trò gì được.
Bọn họ nhìn Sở Kiều Kiều nhặt hòn đá dưới đất lên nghịch, thi thoảng ném ở chỗ này một viên, ném chỗ kia một viên nhưng cũng không để ý đến, chỉ nghĩ cô là một đứa ngốc.
Lâm Quốc Chính vẫn tiếp tục nói không ngừng: “Cô gái trẻ, cô nhặt nắm cỏ kia lên, lát nữa lén bỏ vào cơm canh của bọn họ, đây là loại dược có thể khiến người bất tỉnh, nhân lúc bọn họ ngất xỉu, cô có thể chạy được bao xa thì chạy.”
Nghe thế, Sở Kiều Kiều nhìn theo hướng ông ta chỉ.
Thấy cô vẫn có thể nghe hiểu lời mình, Lâm Quốc Chính thở phào một hơi nhẹ nhõm, xem ra vẫn chưa tính là quá ngốc.
Ngay sau đó, ông ta chỉ nhìn thấy Sở Kiều Kiều chỉ vào bông hoa đó rồi đột nhiên lớn tiếng nói: “Trời ơi, mấy chú mấy thím, đây là cà độc dược, thuốc mê loại mạnh, bình thường mấy người tuyệt đối phải cẩn thận, đừng ăn nhầm đấy nhé.”
Đứa trẻ này hết cứu rồi!
Có điều, làm sao cô biết đó là cà độc dược? Ông ta vẫn chưa nói cơ mà.
Các thôn dân nghe thế cũng chỉ bật cười, vẻ mặt khi nhìn Sở Kiều Kiều lại càng dịu dàng hơn.
Bọn họ quanh năm sống ở nơi này, làm sao có khả năng không biết đây là cái thứ gì chứ, hơn nữa chúng còn được chính bọn họ đặc biệt nuôi trồng, dùng để thử Sở Kiều Kiều mà.
11
0
3 tháng trước
5 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
