TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 28
Chương 28

Thẩm Trác Thanh nhìn vào mắt cậu, cánh tay tự nhiên đặt lên bả vai phải của cậu: "Có một chút, nhưng mục đích vẫn như nhau."

"Mục đích gì?"

"Muốn đến gần cậu hơn."

Hạ Úc nắm chặt bàn tay đang đặt trên tay mình, gân xanh càng hiện rõ, nhưng cậu kiềm chế, không siết chặt hơn.

"Vậy mà còn nói không phải cầu hôn." Cậu khẽ hừ một tiếng.

"..." Thẩm Trác Thanh không còn gì để nói.

Hạ Úc đặt bánh vào tủ lạnh trong phòng. Thẩm Trác Thanh hỏi cậu vì sao không ăn, cậu đáp: "Ăn rồi thì sẽ hết mất."

Thẩm Trác Thanh nói: "Nhưng đồ ăn không thể bảo quản mãi mãi, bánh kem lại càng không để được quá ba ngày."

Hạ Úc im lặng hồi lâu, sau đó hỏi: "Nếu tôi ăn, bác sĩ Thẩm có mua lại cho tôi không?"

Câu này thật không đúng, từ "mua lại" nghe cứ như kẻ cướp vậy. Nhưng Thẩm Trác Thanh làm như không để ý đến cách dùng từ đó, chỉ nhẹ nhàng gật đầu: "Chỉ cần cậu thích, lúc nào tôi cũng có thể mua cho cậu."

Hạ Úc nghe được câu trả lời mình mong muốn, khóe môi cong lên thành nụ cười, lấy máy ảnh ra chụp bánh kem, chụp đến mấy chục tấm, cứ như thể có thể chụp ra hoa vậy. Cuối cùng, cậu hài lòng, lại cất bánh vào tủ lạnh: "Tối nay ăn."

Hai người rời khỏi phòng đi ăn trưa, rồi đi thang máy lên tầng ba.

Tầng ba có khu suối nước nóng kèm buffet tự chọn. Hiện tại, cả tầng ba không có ai khác, nhưng quầy buffet vẫn bày đầy những món ăn tinh tế và hấp dẫn.

"Tay chân cậu đã khỏi hẳn chưa?"

"Cũng gần như rồi, chỉ cần đừng vận động mạnh là được."

Lẽ ra phải mất một tháng mới hồi phục, vậy mà chưa đầy hai tuần, cậu đã tháo bột thạch cao.

Cả hai chọn món trên màn hình điện tử, sau đó vệ sĩ mang thức ăn từ quầy buffet về bàn.

Vừa ăn, Thẩm Trác Thanh vừa nói: "Thư ký Đoạn nói dạo này trạng thái của cậu không tốt, cần được trị liệu. Khi nào cậu rảnh, chúng ta có thể tiến hành một buổi điều trị toàn diện."

"Hễ có bác sĩ Thẩm ở bên thì đã là trị liệu rồi." Hạ Úc không ngẩng đầu lên, bàn tay cầm dao nĩa gân guốc, từng động tác đều toát lên vẻ cao ngạo, lạnh lùng.

"Chừng này thời gian ở cạnh tôi, chắc bác sĩ Thẩm cũng hiểu rõ tình cảnh của tôi chứ? Nếu là anh, anh sẽ làm gì?" Hạ Úc ngước mắt nhìn thẳng vào Thẩm Trác Thanh, đôi mắt đen sắc bén khóa chặt đối phương.

"Tôi sẽ đứng về phía cậu." Thẩm Trác Thanh nhìn thẳng vào Hạ Úc, không chớp mắt, đáp lại một cách dứt khoát.

Hạ Úc nhìn anh một lúc, rồi khẽ cười: "Câu này tốt nhất đừng để mẹ tôi nghe thấy, nếu không, bác sĩ Thẩm sẽ gặp rắc rối đấy."

Ăn xong chưa đầy mười phút, Hạ Úc lại rời đi.

Thẩm Trác Thanh hỏi có thể đi cùng không, Hạ Úc nghiêng đầu nhìn anh, nói: "Lần sau đi."

Buổi tối, vốn dĩ Thẩm Trác Thanh định đi tìm Tưởng Huân uống rượu, nhưng lại nhận được tin nhắn từ Hạ Úc, nói rằng tám giờ tối sẽ quay về để trị liệu.

Thế là anh đành gác lại ý định uống rượu.

Tưởng Huân chủ động nhắn tin cho anh, anh lịch sự đáp lại: [Xin lỗi, tối nay tôi có việc. Tôi là bác sĩ tâm lý, thời gian làm việc không do tôi quyết định. Lần sau nhất định mời anh uống rượu.]

Ban đầu, anh cố tình tạo khoảng cách với Tưởng Huân để giảm sự cảnh giác của anh ta, từ chối vài lần để làm nền tảng cho kế hoạch tiếp cận sau này. Đến hiện tại, có lẽ cũng đã đến lúc chủ động ra tay.

Nhưng đợi đến mười giờ tối vẫn không thấy Hạ Úc quay về, cũng chẳng muốn đi uống rượu nữa, Thẩm Trác Thanh tắm rửa sớm rồi lên giường đi ngủ.

Trước khi ngủ, anh suy nghĩ một lúc rồi nhắn cho Hạ Úc một tin: [Trước khi ăn bánh, hãy ước một điều. Điều ước sẽ thành sự thật.]

Lúc nhận được tin nhắn, Hạ Úc đang ngồi trong chiếc xe hơi màu đen, chuẩn bị đến địa điểm làm việc tiếp theo.

Mỗi ngày, cậu đều phải xử lý rất nhiều công việc, nhất là khi tập đoàn mở rộng kinh doanh. Mỗi khi có dự án mới, Thịnh Lê Dung và Hạ Thanh Đông sẽ giao toàn bộ quy trình kiểm tra cho cậu. Tất nhiên, không chỉ là kiểm tra, mà còn có cả những thương vụ đặt cược mang tính rủi ro cao.

Cậu vừa phải che giấu bản thân, vừa phải kiếm tiền và danh tiếng cho bọn họ.

Mục đích? Như lời Hạ Thanh Đông nói, để thế giới bên ngoài không phát hiện ra viên ngọc quý này, nhưng vẫn phải tận dụng giá trị của cậu đến mức tối đa.

Họ nghĩ rằng cậu chắc chắn sẽ căm ghét việc phải xử lý mọi chuyện thay họ.

Nhưng thực tế thì không phải. So với việc bị giam cầm trong căn biệt thự rộng lớn, ngày qua ngày chỉ biết đối diện với chính mình, cậu thà có việc để làm.

6

0

3 tháng trước

2 tuần trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.