0 chữ
Chương 6
Chương 2.3: Cô giả ngây cho ai xem?
Đạo diễn Chu đang chuẩn bị show dài mười năm. Mười năm theo thời gian hành tinh kia, tính ra ở Thủ Đô Tinh chỉ là hai năm.
Ông ta muốn mời người có chút tên tuổi, nhưng sao mà mời được? Mấy ngôi sao hạng A đều bận chạy show, đóng phim kiếm cát-xê cao, ai rảnh đánh cược liều mạng với một show sinh tồn?
Cuối cùng, ông ta đành gom những gương mặt quen thuộc mà khán giả biết nhưng đã “nguội lạnh”, thêm vài người như Lệ Dao là ngôi sao nhỏ hạng bét nhưng nhiều thị phi để câu view.
Chốt xong danh sách, đạo diễn cho mỗi người một tuần để thu xếp công việc cá nhân. Ai thất nghiệp thì tranh thủ nghỉ ngơi, điều chỉnh tinh thần.
Lúc này, Lệ Dao đang nhìn gã đàn ông trước mặt, ánh mắt phức tạp.
“Lệ Dao, tôi thấy chúng ta không hợp. Chia tay đi.” Gã ta nhìn cô bằng ánh mắt chán ghét.
Hồi mới quen, gã ta mê mẩn danh tiếng và nhan sắc của cô. Hai năm qua, tên tuổi cô càng lúc càng mờ nhạt.
Đẹp thì đẹp thật, được khen là “tường thành nhan sắc” cũng đúng, nhưng tính cách thì khô như khúc gỗ, đến nắm tay cũng phải ép mãi mới chịu.
Quản lý lại giữ cô như bảo bối, ai mà biết cô đã leo lên giường bao nhiêu ông lớn, vậy mà vẫn dám bày ra cái bộ dạng thanh cao trước mặt gã ta.
Lệ Dao lục lại ký ức của nguyên chủ, tay âm thầm bật chế độ ghi âm trên điện thoại. Bằng chứng miễn phí thế này, sao không lấy cho được?
Cô lạnh nhạt hỏi lại: “Anh vừa nói gì?”
Bàng Bác Hãn liếc cô, giọng khinh khỉnh: “Tôi nói chia tay.”
“Vì sao?” Lệ Dao vẫn điềm tĩnh.
“Còn vì sao?” Bàng Bác Hãn cười nhạt: “Cô tự nhìn lại mình đi. Giờ cô còn xứng với tôi à?”
Gã ta liếc từ trên xuống dưới: “Danh tiếng chẳng còn gì, dân mạng thì ghét như chó cắn. Tôi đi với cô chỉ tổ xui xẻo. Hơn nữa đã quen nhau hai năm mà chỉ mới nắm tay, cô giữ hình tượng thanh thuần cho ai xem vậy?”
Ánh mắt Lệ Dao lạnh đi, lòng cố nén ý nghĩ muốn một đấm đập chết gã ta. Dị năng cô mang theo còn nguyên, chẳng qua cô đang cố làm người bình thường.
Cô hỏi ngược: “Đây là lý do anh nɠɵạı ŧìиɧ à?”
Bàng Bác Hãn nhếch mép: “Nói khó nghe làm gì? Cô ấy cho tôi thứ tôi muốn, coi tôi là trời. Cô ấy mới là bạn gái tốt nhất.”
Lệ Dao gật đầu: “Được, chia tay thì chia tay. Thỏa thuận trước nhé, ai quay lại trước, người đó là chó.”
Bàng Bác Hãn cười khẩy: “Đừng tự luyến quá, Lệ Dao.”
Cô nhìn bóng lưng gã ta rời đi, khóe môi nhếch nhẹ. Điện thoại vẫn đang ghi âm, công nghệ liên bang đúng là không chê vào đâu được.
Cô gửi ngay file cho Thu Linh, để lỡ cô đi show không liên lạc được thì còn có Thu Linh xử lý đám rác rưởi này thay.
Ngước mắt nhìn trần phòng bệnh, Lệ Dao khẽ cong môi: “Mười năm show sinh tồn giữa vũ trụ? Nghe cũng thú vị đấy chứ!”
Ông ta muốn mời người có chút tên tuổi, nhưng sao mà mời được? Mấy ngôi sao hạng A đều bận chạy show, đóng phim kiếm cát-xê cao, ai rảnh đánh cược liều mạng với một show sinh tồn?
Cuối cùng, ông ta đành gom những gương mặt quen thuộc mà khán giả biết nhưng đã “nguội lạnh”, thêm vài người như Lệ Dao là ngôi sao nhỏ hạng bét nhưng nhiều thị phi để câu view.
Chốt xong danh sách, đạo diễn cho mỗi người một tuần để thu xếp công việc cá nhân. Ai thất nghiệp thì tranh thủ nghỉ ngơi, điều chỉnh tinh thần.
Lúc này, Lệ Dao đang nhìn gã đàn ông trước mặt, ánh mắt phức tạp.
“Lệ Dao, tôi thấy chúng ta không hợp. Chia tay đi.” Gã ta nhìn cô bằng ánh mắt chán ghét.
Đẹp thì đẹp thật, được khen là “tường thành nhan sắc” cũng đúng, nhưng tính cách thì khô như khúc gỗ, đến nắm tay cũng phải ép mãi mới chịu.
Quản lý lại giữ cô như bảo bối, ai mà biết cô đã leo lên giường bao nhiêu ông lớn, vậy mà vẫn dám bày ra cái bộ dạng thanh cao trước mặt gã ta.
Lệ Dao lục lại ký ức của nguyên chủ, tay âm thầm bật chế độ ghi âm trên điện thoại. Bằng chứng miễn phí thế này, sao không lấy cho được?
Cô lạnh nhạt hỏi lại: “Anh vừa nói gì?”
Bàng Bác Hãn liếc cô, giọng khinh khỉnh: “Tôi nói chia tay.”
“Vì sao?” Lệ Dao vẫn điềm tĩnh.
“Còn vì sao?” Bàng Bác Hãn cười nhạt: “Cô tự nhìn lại mình đi. Giờ cô còn xứng với tôi à?”
Gã ta liếc từ trên xuống dưới: “Danh tiếng chẳng còn gì, dân mạng thì ghét như chó cắn. Tôi đi với cô chỉ tổ xui xẻo. Hơn nữa đã quen nhau hai năm mà chỉ mới nắm tay, cô giữ hình tượng thanh thuần cho ai xem vậy?”
Cô hỏi ngược: “Đây là lý do anh nɠɵạı ŧìиɧ à?”
Bàng Bác Hãn nhếch mép: “Nói khó nghe làm gì? Cô ấy cho tôi thứ tôi muốn, coi tôi là trời. Cô ấy mới là bạn gái tốt nhất.”
Lệ Dao gật đầu: “Được, chia tay thì chia tay. Thỏa thuận trước nhé, ai quay lại trước, người đó là chó.”
Bàng Bác Hãn cười khẩy: “Đừng tự luyến quá, Lệ Dao.”
Cô nhìn bóng lưng gã ta rời đi, khóe môi nhếch nhẹ. Điện thoại vẫn đang ghi âm, công nghệ liên bang đúng là không chê vào đâu được.
Cô gửi ngay file cho Thu Linh, để lỡ cô đi show không liên lạc được thì còn có Thu Linh xử lý đám rác rưởi này thay.
Ngước mắt nhìn trần phòng bệnh, Lệ Dao khẽ cong môi: “Mười năm show sinh tồn giữa vũ trụ? Nghe cũng thú vị đấy chứ!”
4
0
3 tuần trước
1 tuần trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
