0 chữ
Chương 5
Chương 2.2: Cô giả ngây cho ai xem?
Lệ Dao hiểu, quản lý Thu Linh đối xử với nguyên chủ khá tốt. Cô cân nhắc rồi nói: “Đưa em xem hợp đồng.”
Nội dung ghi rõ sẽ sinh hoạt trên một hành tinh suốt mười năm, bất kể gặp chuyện gì, ê-kíp cũng không can thiệp, kèm theo bản cam kết sinh tử.
Lệ Dao ngẩng đầu hỏi: “Show sinh tồn à?”
Thu Linh gật đầu: “Đúng vậy, phía chương trình giữ kín lắm, không công bố chi tiết. À mà này, Bạch Thục Nhã cũng sẽ tham gia. Con bé được công ty nâng như trứng, lại ghét em ra mặt, nhớ tránh xa nó ra nhé.”
Lệ Dao chăm chú lật hết từng trang hợp đồng, không có kẽ hở nào cả. Cô nghĩ bụng với tình trạng hiện tại, cứ đi show là thượng sách. Tiền sẽ chuyển đều đặn vào tài khoản mỗi tháng.
Sau mười năm quay về, người bên cạnh đã thay đổi hết, cô cũng có thể thoải mái rút chân khỏi giới, sống an nhàn hết đời.
“Em hiểu rồi. Ký luôn ở đây hả chị?” Lệ Dao ngẩng lên hỏi.
Thu Linh bật cười: “Sao ốm một trận mà trông em càng ngốc hơn vậy chứ!”
Lệ Dao dứt khoát ký tên.
Thu Linh nhìn nét chữ trên giấy, khen cô: “Chữ em càng ngày càng đẹp đấy.”
Lệ Dao còn chưa kịp nghĩ cách trả lời thì Thu Linh đã tự tìm được lý do thay cô: “Xem ra chị vẫn chưa hiểu hết về em rồi. Không chỉ chị, chắc ai cũng thế. Tin chị đi, sau này em sẽ sống tốt hơn.”
Ký xong hợp đồng, Thu Linh dặn dò đôi câu rồi cầm giấy tờ về công ty.
Nhìn bản hợp đồng trong tay, Thu Linh khẽ thở dài. Vì Lệ Dao từng gánh tội thay cho Bạch Thục Nhã, công ty mới thuận tiện nhét cô vào show này.
Biết công ty đã nợ Lệ Dao quá nhiều, Thu Linh cố gắng đàm phán được tỷ lệ chia chín - một, tức là công ty chỉ ăn 10%, còn lại đều thuộc về cô.
Đây là show thực tế phát livestream, tiền thưởng và quà fan tặng, trừ phí nền tảng. Tất cả còn lại đều là của Lệ Dao, công ty không đυ.ng đến một xu.
Thu Linh hiểu rõ Lệ Dao chỉ là một minh tinh nhỏ hạng bét, fan lèo tèo, show livestream này bảo kiếm được bao nhiêu thì kiếm. Công ty chẳng buồn để mắt đến số tiền lẻ đó.
Nhưng Thu Linh thật lòng hy vọng Lệ Dao gom được chút vốn, sau này rời công ty cũng đỡ vất vả.
Ai mà biết vài năm nữa, cái công ty đang khinh thường cô hôm nay sẽ tiếc đến đứt ruột, nhìn từng núi tiền rơi thẳng vào túi Lệ Dao.
Thu Linh vừa về tới công ty, Bạch Thục Nhã đã cười tít mắt vì hài lòng. Dù sao với cô ta, chỉ cần Lệ Dao còn ngu ngơ, cứ để cô ta nổi bật nhờ “làm nền” là được.
Nội dung ghi rõ sẽ sinh hoạt trên một hành tinh suốt mười năm, bất kể gặp chuyện gì, ê-kíp cũng không can thiệp, kèm theo bản cam kết sinh tử.
Lệ Dao ngẩng đầu hỏi: “Show sinh tồn à?”
Thu Linh gật đầu: “Đúng vậy, phía chương trình giữ kín lắm, không công bố chi tiết. À mà này, Bạch Thục Nhã cũng sẽ tham gia. Con bé được công ty nâng như trứng, lại ghét em ra mặt, nhớ tránh xa nó ra nhé.”
Lệ Dao chăm chú lật hết từng trang hợp đồng, không có kẽ hở nào cả. Cô nghĩ bụng với tình trạng hiện tại, cứ đi show là thượng sách. Tiền sẽ chuyển đều đặn vào tài khoản mỗi tháng.
Sau mười năm quay về, người bên cạnh đã thay đổi hết, cô cũng có thể thoải mái rút chân khỏi giới, sống an nhàn hết đời.
Thu Linh bật cười: “Sao ốm một trận mà trông em càng ngốc hơn vậy chứ!”
Lệ Dao dứt khoát ký tên.
Thu Linh nhìn nét chữ trên giấy, khen cô: “Chữ em càng ngày càng đẹp đấy.”
Lệ Dao còn chưa kịp nghĩ cách trả lời thì Thu Linh đã tự tìm được lý do thay cô: “Xem ra chị vẫn chưa hiểu hết về em rồi. Không chỉ chị, chắc ai cũng thế. Tin chị đi, sau này em sẽ sống tốt hơn.”
Ký xong hợp đồng, Thu Linh dặn dò đôi câu rồi cầm giấy tờ về công ty.
Nhìn bản hợp đồng trong tay, Thu Linh khẽ thở dài. Vì Lệ Dao từng gánh tội thay cho Bạch Thục Nhã, công ty mới thuận tiện nhét cô vào show này.
Biết công ty đã nợ Lệ Dao quá nhiều, Thu Linh cố gắng đàm phán được tỷ lệ chia chín - một, tức là công ty chỉ ăn 10%, còn lại đều thuộc về cô.
Thu Linh hiểu rõ Lệ Dao chỉ là một minh tinh nhỏ hạng bét, fan lèo tèo, show livestream này bảo kiếm được bao nhiêu thì kiếm. Công ty chẳng buồn để mắt đến số tiền lẻ đó.
Nhưng Thu Linh thật lòng hy vọng Lệ Dao gom được chút vốn, sau này rời công ty cũng đỡ vất vả.
Ai mà biết vài năm nữa, cái công ty đang khinh thường cô hôm nay sẽ tiếc đến đứt ruột, nhìn từng núi tiền rơi thẳng vào túi Lệ Dao.
Thu Linh vừa về tới công ty, Bạch Thục Nhã đã cười tít mắt vì hài lòng. Dù sao với cô ta, chỉ cần Lệ Dao còn ngu ngơ, cứ để cô ta nổi bật nhờ “làm nền” là được.
4
0
3 tuần trước
3 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
