0 chữ
Chương 47
Chương 47
Điền Hinh bất lực nói: “Trả ba mươi đồng, sau đó dù cháu nói thế nào, mẹ cũng kêu nhà không có tiền.”
Thím Ngô là người hay bất bình thay người khác: “Sao có thể không có tiền được? Bố cháu lĩnh thưởng cuối năm, mấy chục đồng, còn có phiếu nữa. Thím thấy em gái cháu có mấy bộ quần áo mới, cháu thật là thật thà quá.”
Trước đây, thím Ngô không ưa Điền Hinh, luôn nói Điền Hinh tính khí khó chịu, không ngọt ngào như Điền Tĩnh. Nhưng dù bà ấy có vẻ ngoài đanh đá, lòng lại mềm.
Vì sao Điền Hinh tính khí khó chịu? Bởi vì bố mẹ thiên vị, thương Điền Tĩnh như bảo bối, còn Điền Hinh thì luôn bị tính toán. Nếu không phải Điền Hinh kể, bà ấy cũng không biết Thẩm Hồng Anh có thể giữ lại hơn một trăm đồng của con gái.
Nhà họ Điền, lòng dạ đúng là đen tối!
Điền Hinh và Tô Uý Đông gõ cửa vào nhà, Thẩm Hồng Anh mặt mày ủ rũ, ngay cả một đôi dép cũng không chuẩn bị, khoát tay: “Không cần thay giày, vào thẳng đi.”
Không khí trong nhà họ Điền rất nặng nề, Điền Tĩnh trốn trong phòng, có tiếng khóc thút thít, Điền Thiết Quân hút thuốc ngoài ban công, quay đầu trách Thẩm Hồng Anh: “Điền Tĩnh là do bà chiều hư rồi!”
Điền Thiết Quân ngẩng đầu, thấy con gái con rể về, mặt không chút biểu cảm, thờ ơ nói: “Con rể đến rồi à, ngồi đi.”
Phòng khách nhỏ, Thẩm Hồng Anh mang đến hai chiếc ghế, hỏi: “Uý Đông về bao lâu?”
Tô Uý Đông: “Qua rằm tháng Giêng rồi đi ạ.”
Điền Hinh mang nhiều quà cáp, từ lúc vào cửa, Thẩm Hồng Anh đã liếc mắt vài lần, hài lòng với quà, sắc mặt cũng hòa nhã hơn: “Điền Hinh không hiểu chuyện, phải nhờ con bao dung nhiều.”
“Điền Hinh rất hiểu chuyện, con sẽ bảo vệ cô ấy, không để ai bắt nạt, bố mẹ cứ yên tâm.” Tô Uý Đông nói từng chữ một.
Nói chuyện một lúc, Điền Tĩnh mới từ phòng đi ra, mắt sưng đỏ, chào: “Chị, anh rể.”
Thẩm Hồng Anh nói: “Để hai đứa cười chê rồi, Điền Tĩnh không hiểu chuyện, nói có quyển đề hay muốn mua, ôi chao, giá đắt lắm, còn hơn lương một tháng của bố nó. Tôi không đồng ý, nó không chịu, cứ làm ầm lên. Điền Hinh cũng biết tình hình nhà mình, không có tiền, sống cũng chỉ tạm bợ.”
Điền Hinh không lên tiếng, bề ngoài Thẩm Hồng Anh đang trách Điền Tĩnh không hiểu chuyện, nhưng thực chất là ám chỉ nhà họ Điền không có tiền, bảo Điền Hinh đừng trông mong gì.
Tô Uý Đông tiếp lời: “Ừ, bây giờ chi tiêu lớn, hai người đi làm mà nuôi một đứa trẻ cũng vất vả.”
Phụt! Điền Hinh không nhịn được bật cười, Thẩm Hồng Anh lườm cô.
Tô Uý Đông khá biết châm chọc, hai người có lương sao lại nuôi không nổi một đứa trẻ? Bao nhiêu nhà chỉ có một người làm mà vẫn lo được cả bốn, năm miệng ăn? Một câu nói nhẹ nhàng của Tô Uý Đông mà Điền Hinh nghe thấy sảng khoái vô cùng.
Điền Hinh và Tô Uý Đông đến lúc hơn mười giờ, chẳng mấy chốc đã đến giờ ăn trưa. Khu tập thể không cách âm cũng không ngăn mùi, hương thơm đồ ăn từ nhà hàng xóm bay sang.
Thẩm Hồng Anh đứng dậy, nói: “Điền Hinh, không phải bố mẹ không giữ hai đứa lại ăn cơm, mà thật sự có việc phải làm. Để hôm khác nhé?”
Điền Tĩnh đã bình tĩnh lại, dịu dàng nói: “Chị, chị không giận chứ?”
Một câu này khiến Điền Hinh chẳng thể nói gì. Không giận sao được? Con rể mới đến mà ngay cả cơm cũng không được ăn, mất mặt chính là Điền Hinh, tổn thương thể diện cũng là Điền Hinh.
Điền Hinh không mong gì từ Thẩm Hồng Anh nữa, cô nhìn chằm chằm Điền Thiết Quân, hỏi: “Bố, việc quan trọng lắm sao?”
Điền Thiết Quân dụi tắt điếu thuốc, ánh lửa vụt tắt, lạnh lùng nói: “Nhà không giữ cơm được, để dịp khác.”
Người đàn ông trước mặt là bố ruột của cô, dù có chín năm không ở bên nhau, máu mủ vẫn là máu mủ, nhưng ông đối xử với cô còn tệ hơn cả người ngoài.
Nếu đã vậy, chi bằng năm xưa đừng đón cô từ thôn Bắc Điền về.
Mấy năm ở nhà họ Điền, số lần cô nói chuyện với Điền Thiết Quân chỉ đếm trên đầu ngón tay. Ban đầu cô nghĩ là do xa cách, sau này thấy ông ta ân cần với Điền Tĩnh, mới hiểu, ông ta không thích cô, chỉ đơn giản là không thích mà thôi.
Tim Điền Hinh chua xót, cô không muốn ở lại đây một phút nào nữa. Chuyến đi này cũng chấm dứt mọi mong mỏi về cái gọi là nhà mẹ đẻ.
Điền Hinh lạnh nhạt nói: “Uý Đông, chúng ta đi thôi.”
Thím Ngô là người hay bất bình thay người khác: “Sao có thể không có tiền được? Bố cháu lĩnh thưởng cuối năm, mấy chục đồng, còn có phiếu nữa. Thím thấy em gái cháu có mấy bộ quần áo mới, cháu thật là thật thà quá.”
Trước đây, thím Ngô không ưa Điền Hinh, luôn nói Điền Hinh tính khí khó chịu, không ngọt ngào như Điền Tĩnh. Nhưng dù bà ấy có vẻ ngoài đanh đá, lòng lại mềm.
Vì sao Điền Hinh tính khí khó chịu? Bởi vì bố mẹ thiên vị, thương Điền Tĩnh như bảo bối, còn Điền Hinh thì luôn bị tính toán. Nếu không phải Điền Hinh kể, bà ấy cũng không biết Thẩm Hồng Anh có thể giữ lại hơn một trăm đồng của con gái.
Nhà họ Điền, lòng dạ đúng là đen tối!
Không khí trong nhà họ Điền rất nặng nề, Điền Tĩnh trốn trong phòng, có tiếng khóc thút thít, Điền Thiết Quân hút thuốc ngoài ban công, quay đầu trách Thẩm Hồng Anh: “Điền Tĩnh là do bà chiều hư rồi!”
Điền Thiết Quân ngẩng đầu, thấy con gái con rể về, mặt không chút biểu cảm, thờ ơ nói: “Con rể đến rồi à, ngồi đi.”
Phòng khách nhỏ, Thẩm Hồng Anh mang đến hai chiếc ghế, hỏi: “Uý Đông về bao lâu?”
Tô Uý Đông: “Qua rằm tháng Giêng rồi đi ạ.”
Điền Hinh mang nhiều quà cáp, từ lúc vào cửa, Thẩm Hồng Anh đã liếc mắt vài lần, hài lòng với quà, sắc mặt cũng hòa nhã hơn: “Điền Hinh không hiểu chuyện, phải nhờ con bao dung nhiều.”
Nói chuyện một lúc, Điền Tĩnh mới từ phòng đi ra, mắt sưng đỏ, chào: “Chị, anh rể.”
Thẩm Hồng Anh nói: “Để hai đứa cười chê rồi, Điền Tĩnh không hiểu chuyện, nói có quyển đề hay muốn mua, ôi chao, giá đắt lắm, còn hơn lương một tháng của bố nó. Tôi không đồng ý, nó không chịu, cứ làm ầm lên. Điền Hinh cũng biết tình hình nhà mình, không có tiền, sống cũng chỉ tạm bợ.”
Điền Hinh không lên tiếng, bề ngoài Thẩm Hồng Anh đang trách Điền Tĩnh không hiểu chuyện, nhưng thực chất là ám chỉ nhà họ Điền không có tiền, bảo Điền Hinh đừng trông mong gì.
Tô Uý Đông tiếp lời: “Ừ, bây giờ chi tiêu lớn, hai người đi làm mà nuôi một đứa trẻ cũng vất vả.”
Tô Uý Đông khá biết châm chọc, hai người có lương sao lại nuôi không nổi một đứa trẻ? Bao nhiêu nhà chỉ có một người làm mà vẫn lo được cả bốn, năm miệng ăn? Một câu nói nhẹ nhàng của Tô Uý Đông mà Điền Hinh nghe thấy sảng khoái vô cùng.
Điền Hinh và Tô Uý Đông đến lúc hơn mười giờ, chẳng mấy chốc đã đến giờ ăn trưa. Khu tập thể không cách âm cũng không ngăn mùi, hương thơm đồ ăn từ nhà hàng xóm bay sang.
Thẩm Hồng Anh đứng dậy, nói: “Điền Hinh, không phải bố mẹ không giữ hai đứa lại ăn cơm, mà thật sự có việc phải làm. Để hôm khác nhé?”
Điền Tĩnh đã bình tĩnh lại, dịu dàng nói: “Chị, chị không giận chứ?”
Một câu này khiến Điền Hinh chẳng thể nói gì. Không giận sao được? Con rể mới đến mà ngay cả cơm cũng không được ăn, mất mặt chính là Điền Hinh, tổn thương thể diện cũng là Điền Hinh.
Điền Hinh không mong gì từ Thẩm Hồng Anh nữa, cô nhìn chằm chằm Điền Thiết Quân, hỏi: “Bố, việc quan trọng lắm sao?”
Điền Thiết Quân dụi tắt điếu thuốc, ánh lửa vụt tắt, lạnh lùng nói: “Nhà không giữ cơm được, để dịp khác.”
Người đàn ông trước mặt là bố ruột của cô, dù có chín năm không ở bên nhau, máu mủ vẫn là máu mủ, nhưng ông đối xử với cô còn tệ hơn cả người ngoài.
Nếu đã vậy, chi bằng năm xưa đừng đón cô từ thôn Bắc Điền về.
Mấy năm ở nhà họ Điền, số lần cô nói chuyện với Điền Thiết Quân chỉ đếm trên đầu ngón tay. Ban đầu cô nghĩ là do xa cách, sau này thấy ông ta ân cần với Điền Tĩnh, mới hiểu, ông ta không thích cô, chỉ đơn giản là không thích mà thôi.
Tim Điền Hinh chua xót, cô không muốn ở lại đây một phút nào nữa. Chuyến đi này cũng chấm dứt mọi mong mỏi về cái gọi là nhà mẹ đẻ.
Điền Hinh lạnh nhạt nói: “Uý Đông, chúng ta đi thôi.”
7
0
3 tháng trước
4 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
