TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 46
Chương 46

Điền Hinh hít sâu một hơi, bước chậm lại:

“Anh yên tâm, em sẽ tự kiếm tiền, tự lo chi phí học tập. Em cũng tiết kiệm được một ít từ việc bán trà.”

Tô Uý Đông bất đắc dĩ cười nhẹ: “Em nghĩ nhiều rồi.”

Hai người sóng bước đi, chẳng mấy chốc Điền Hinh lại tụt về phía sau. Tô Uý Đông dừng lại, chờ cô, nhưng cô xua tay:

“Anh cứ đi trước đi, không cần chờ em đâu.”

Tô Uý Đông chậm rãi nói, dường như có hàm ý khác:

“Điền Hinh, anh đợi em, là vì muốn chúng ta cùng nhau đi, chứ không phải bỏ em lại phía sau.”

Cô chẳng để tâm: “Chỉ là đi đường thôi mà, anh nói nghe nghiêm trọng quá. Mau đi đi, lạnh chết mất.”

Hai người đến từng nhà chúc Tết. Tô Uý Đông tuy ít nói nhưng lại rất giỏi giao tiếp, lời nào nói ra cũng khéo léo, khiến ai nấy đều vui vẻ. Điền Hinh chỉ đóng vai làm nền, có người hỏi thì cô trả lời đôi câu, không ai để ý thì cô cứ ngồi im.

Mỗi nhà đều có bày kẹo và đậu phộng trên bàn, nhưng trừ khi chủ nhà mời, không ai tự ý lấy.

Giờ là thời kỳ khan hiếm hàng hóa, cuối năm mới được phát tem mua kẹo, số lượng cũng có hạn, mỗi nhà chỉ được nửa cân đến một cân. Đa số đều mua kẹo trái cây làm từ đường đen vì giá rẻ, còn kẹo sữa thì đắt gấp mấy lần, không đáng mua.

Kẹo quý như vậy nên chủ yếu để trưng bày, chỉ khi có trẻ con đến thì chủ nhà mới lấy ra mời một viên.

Tô Uý Đông lần này về quê, mang theo hẳn hai cân kẹo trái cây, hai cân kẹo sữa – đây đúng là một món quà lớn. Ngay cả Triệu Quế Phân cũng phải cảm thán rằng phúc lợi của đơn vị anh thật tốt.

Rời khỏi một nhà cuối cùng, Tô Uý Đông đưa tay vào túi áo, lấy ra một viên kẹo sữa, đưa cho Điền Hinh:

“Cho em.”

“Anh lấy từ nhà à?”

Có lẽ do thời tiết lạnh, hai gò má anh hơi ửng đỏ, anh quay đầu đi, giọng trầm thấp:

“Ừ, lúc nãy anh lấy hai viên, một viên cho em ăn trên đường.”

Điền Hinh không khách sáo, bóc giấy kẹo, mùi sữa thơm nức mũi:

“Kẹo sữa ngon thật, đơn vị anh đúng là hào phóng, phát nhiều thế.”

Tô Uý Đông mỉm cười: “Nếu em thích, ở nhà còn nhiều.”

Cô lắc đầu ngay:

“Em lớn rồi, để dành cho các em ăn đi.”

Trên đường về, họ tình cờ gặp một người bạn học cũ của Tô Uý Đông. Hai người đứng lại nói chuyện vài câu, Điền Hinh chỉ nghe loáng thoáng, hình như có nhắc đến cái gì mà “Ái Khả cũng sẽ đến”.

Cô giậm chân, lạnh thật đấy.

Cái buổi họp lớp này, chắc hẳn Tô Uý Đông rất muốn tham gia rồi.

Khi tạm biệt người bạn, cô cúi đầu, lấy mũi giày đá vào đống tuyết, hỏi:

“Anh có đi không?”

Gió lùa qua, mang theo hơi lạnh cắt da. Tô Uý Đông quay đầu, giọng nhẹ nhàng:

“Em có muốn anh đi không?”

Điền Hinh còn quản được sao? Hai người đó vốn là một đôi trời sinh trong sách.

Điền Hinh bước nhanh hơn:

“Nếu anh muốn thì cứ đi.”

Anh đáp chậm rãi:

“Còn tùy tình hình, nếu nhà không có việc gì, anh sẽ ghé qua. Dù sao cũng lâu rồi không gặp bạn bè.”

Điền Hinh ừ một tiếng, giọng điệu không thể hiện cảm xúc vui hay buồn: “Đều là bạn học cũ, tụ họp một chút có thể tìm lại tình cảm khi xưa.”

Những nhà cần đi chúc Tết đã xong, Điền Hinh nói: “Đi thôi, về nhà nào. Ngày mai là mùng Hai, anh nhớ đi cùng em về nhà mẹ đẻ, đồ em đã mua sẵn rồi.”

Điền Hinh và Tô Uý Đông kết hôn chưa đầy một năm, năm nay Tô Uý Đông là chàng rể mới, về nhà mẹ vợ, buổi trưa sẽ được giữ lại ăn cơm.

Sáng hôm sau, Tô Uý Đông xách theo đồ, cùng Điền Hinh về nhà họ Điền.

Nhà họ Điền không xa Nhà họ Tô, hai người không đi xe đạp mà đi bộ.

Đến cổng khu tập thể, Điền Hinh gặp thím Ngô, bà ấy xuống đổ rác, Điền Hinh chào bà, thím Ngô đưa mắt nhìn Tô Uý Đông rồi hỏi: “Thím Ngô, đây là chồng cháu, Tô Uý Đông, công việc bận rộn, mấy hôm trước mới về.”

Thím Ngô khen: “Đúng là một chàng trai tuấn tú. Thím đã biết cháu kết hôn rồi, hôm nay mới được gặp mặt. Về đây chúc Tết bố mẹ vợ à?”

Thím Ngô lại nói: “Cháu đến không đúng lúc rồi, vừa nãy thím nghe thấy mẹ cháu và em gái cháu cãi nhau, không biết có chuyện gì. Trời lạnh lắm, mau vào đi.”

Tô Uý Đông đi trước, thím Ngô kéo Điền Hinh lại, nhỏ giọng hỏi: “Tiền của cháu, mẹ cháu trả chưa?”

8

0

3 tháng trước

1 tuần trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.