0 chữ
Chương 16
Chương 16
Minh Nhược bước vào phòng tắm, pha một bồn nước ấm dội sạch hơi lạnh cuối thu bám trên người.
Làn da tái nhợt dần ửng hồng, đôi môi cũng nhuốm màu đỏ nhạt.
Cô thay bộ đồ ngủ bằng nhung mỏng, quay lại phòng ngủ, mò tay trên mặt bàn tìm điện thoại.
Lúc đang tắm, cô lờ mờ nghe thấy điện thoại reo hai tiếng.
Là âm thanh thông báo tin nhắn WeChat được cô cài riêng.
Ngón tay trượt nhẹ trên màn hình, giọng nữ máy móc lập tức vang lên.
"Album."
"Ngân hàng Cẩm Thành."
"Âm nhạc Mèo Con."
"WeChat."
Minh Nhược gõ đúp, giao diện chuyển thẳng vào WeChat.
Cô bỏ qua khung trò chuyện cố định của cô giáo Tề Lam và Tề Khả Tịnh, trượt xuống mục thứ ba, chính là tin nhắn mới vừa nhận.
Giọng máy móc bình thản đọc ra cái tên: Thương Trì.
Minh Nhược hơi bất ngờ.
Tin nhắn này gửi tới khi cô đang đợi đồ ăn, cô còn tưởng anh sẽ dần trôi vào danh sách những người bạn cũ không còn liên lạc nữa.
Cô bấm vào khung chat, tò mò muốn xem anh đã gửi gì.
Là một đoạn ghi âm.
Tiếng gió lạnh buốt xen lẫn âm nhạc nền từ đâu đó vọng lại, như thể được thu khi đang đứng ở sân thượng trống vắng.
Giọng nam trầm thấp, dịu dàng, thong thả mà mang theo chút ấm áp: "Cô giáo Minh, suýt nữa quên hỏi, không biết bữa tối hôm nay cô có hài lòng không?"
Hài lòng sao?
Ký ức cô cố đẩy lùi lại chợt trào lên rõ mồn một.
Càng cố không nghĩ tới, lại càng khắc sâu.
Khoảnh khắc ấy, mỗi lần Thương Trì vô tình chạm vào tay cô, độ ấm và cảm giác từ ngón tay anh cứ như khắc hẳn vào tâm trí.
Ngón tay lướt nhẹ trên màn hình, vô tình chạm phải nút ghi âm, điện thoại rung lên khiến Minh Nhược hoảng hốt buông tay.
Một đoạn ghi âm không lời gửi đi.
Cô cuống cuồng thao tác, nhanh chóng thu hồi lại đoạn ghi âm vừa gửi nhầm.
Sau khi bình tĩnh lại, Minh Nhược cẩn thận áp điện thoại gần môi, nhẹ giọng hồi âm: "Thương tiên sinh khách sáo quá, món ăn anh chọn rất hợp khẩu vị."
Rõ ràng vì không nhìn thấy nên cô đã quen dùng ghi âm để nhắn tin thay vì gõ chữ.
Nhưng khi người nhận là Thương Trì, cô lại thấy hơi căng thẳng, nghe đi nghe lại giọng mình vừa gửi.
Giọng nói của cô kéo dài, mang theo chút xa cách, khách khí.
Có nên thu âm lại một cái khác không?
Cô còn đang do dự, thì Thương Trì đã gửi tin nhắn mới.
Cô mở ghi âm, tiếng cười khẽ trầm thấp vang lên trước tiên.
"Vậy tôi yên tâm rồi. Nhưng hôm nay mời hơi vội, lần sau sẽ đưa cô đi ăn món ngon hơn."
“!”
Còn có... lần sau?
Minh Nhược ôm điện thoại, thoáng ngơ ngác.
Những buổi xem mắt người ta cũng thế này sao? Tuy không thấy được mặt nhau, nhưng vẫn có thể hẹn ăn cơm cùng sao?
Thương Trì nói một câu "lần sau ăn cơm", rồi lặng lẽ biến mất.
Anh có vẻ rất bận, chỉ thỉnh thoảng gửi vài tin nhắn hỏi thăm qua Wechat. Trả lời khi dài khi ngắn, không có quy luật.
Minh Nhược cũng dần lấy lại bình tĩnh, nhận ra cái gọi là "lần sau gặp lại", chẳng qua chỉ là cách khách sáo trong giao tiếp giữa những người trưởng thành.
Chẳng qua vì cô ít khi ra ngoài giao thiệp, mới dễ dàng tin là thật.
Những đoạn trò chuyện qua WeChat cũng nhạt nhẽo, không đầu không đuôi.
Thỉnh thoảng nghe giọng nói lười biếng mang âm sắc địa phương của Thương Trì gửi đến, Minh Nhược chỉ yên lặng cảm ơn, hàng mi đen dài cụp xuống, giọng điệu bình thản.
"Cậu đang tán gẫu với ai đấy!"
Tề Khả Tịnh đã để ý Minh Nhược từ nãy.
Cô lấy cớ đi lấy nước, vào ra phòng tập mấy lần, nhưng Minh Nhược chẳng mảy may để tâm.
Cuối cùng nhịn không được, cô nhào tới ôm cổ bạn từ phía sau, giọng điệu lém lỉnh nhưng có chút hăm dọa.
Minh Nhược vốn đã quen với tiếng bước chân của Tề Khả Tịnh, nhưng lại không đề phòng lần này. Bị bất ngờ khiến cô giật mình, hàng mi khẽ run lên.
Cô bối rối không phân rõ l*иg ngực đang đập thình thịch là vì Tề Khả Tịnh bất ngờ áp sát, hay là vì bị hỏi trúng chuyện "nói chuyện phiếm" khiến cô hơi chột dạ.
"Cho tớ xem với nào..." Tề Khả Tịnh vẫn rì rầm bên tai cô.
Dù chỉ là mấy đoạn ghi âm giọng nói rất đỗi bình thường, Tề Khả Tịnh cũng chỉ thấy biểu tượng âm thanh màu trắng xen lẫn xanh lá, không có gì đặc biệt.
Không hiểu vì sao, tai Minh Nhược lại nóng lên, cô khẽ nghiêng điện thoại sang bên, cố tỏ ra thản nhiên: "Không có gì đâu."
"Ồ..." Tề Khả Tịnh kéo dài giọng, "Thì ra là anh ấy nha!"
Minh Nhược siết chặt điện thoại, lắp bắp muốn giải thích: "Chỉ là tiện miệng... nói vài câu thôi mà..."
Tề Khả Tịnh cười hì hì: "Thì ra là anh chủ quán trà Tứ Thời Phong!"
"Chỉ tiện miệng trò chuyện... Hả?"
Minh Nhược ngẩn người.
Làn da tái nhợt dần ửng hồng, đôi môi cũng nhuốm màu đỏ nhạt.
Cô thay bộ đồ ngủ bằng nhung mỏng, quay lại phòng ngủ, mò tay trên mặt bàn tìm điện thoại.
Lúc đang tắm, cô lờ mờ nghe thấy điện thoại reo hai tiếng.
Là âm thanh thông báo tin nhắn WeChat được cô cài riêng.
Ngón tay trượt nhẹ trên màn hình, giọng nữ máy móc lập tức vang lên.
"Album."
"Ngân hàng Cẩm Thành."
"Âm nhạc Mèo Con."
"WeChat."
Minh Nhược gõ đúp, giao diện chuyển thẳng vào WeChat.
Cô bỏ qua khung trò chuyện cố định của cô giáo Tề Lam và Tề Khả Tịnh, trượt xuống mục thứ ba, chính là tin nhắn mới vừa nhận.
Giọng máy móc bình thản đọc ra cái tên: Thương Trì.
Minh Nhược hơi bất ngờ.
Tin nhắn này gửi tới khi cô đang đợi đồ ăn, cô còn tưởng anh sẽ dần trôi vào danh sách những người bạn cũ không còn liên lạc nữa.
Là một đoạn ghi âm.
Tiếng gió lạnh buốt xen lẫn âm nhạc nền từ đâu đó vọng lại, như thể được thu khi đang đứng ở sân thượng trống vắng.
Giọng nam trầm thấp, dịu dàng, thong thả mà mang theo chút ấm áp: "Cô giáo Minh, suýt nữa quên hỏi, không biết bữa tối hôm nay cô có hài lòng không?"
Hài lòng sao?
Ký ức cô cố đẩy lùi lại chợt trào lên rõ mồn một.
Càng cố không nghĩ tới, lại càng khắc sâu.
Khoảnh khắc ấy, mỗi lần Thương Trì vô tình chạm vào tay cô, độ ấm và cảm giác từ ngón tay anh cứ như khắc hẳn vào tâm trí.
Ngón tay lướt nhẹ trên màn hình, vô tình chạm phải nút ghi âm, điện thoại rung lên khiến Minh Nhược hoảng hốt buông tay.
Một đoạn ghi âm không lời gửi đi.
Cô cuống cuồng thao tác, nhanh chóng thu hồi lại đoạn ghi âm vừa gửi nhầm.
Rõ ràng vì không nhìn thấy nên cô đã quen dùng ghi âm để nhắn tin thay vì gõ chữ.
Nhưng khi người nhận là Thương Trì, cô lại thấy hơi căng thẳng, nghe đi nghe lại giọng mình vừa gửi.
Giọng nói của cô kéo dài, mang theo chút xa cách, khách khí.
Có nên thu âm lại một cái khác không?
Cô còn đang do dự, thì Thương Trì đã gửi tin nhắn mới.
Cô mở ghi âm, tiếng cười khẽ trầm thấp vang lên trước tiên.
"Vậy tôi yên tâm rồi. Nhưng hôm nay mời hơi vội, lần sau sẽ đưa cô đi ăn món ngon hơn."
“!”
Còn có... lần sau?
Minh Nhược ôm điện thoại, thoáng ngơ ngác.
Những buổi xem mắt người ta cũng thế này sao? Tuy không thấy được mặt nhau, nhưng vẫn có thể hẹn ăn cơm cùng sao?
Anh có vẻ rất bận, chỉ thỉnh thoảng gửi vài tin nhắn hỏi thăm qua Wechat. Trả lời khi dài khi ngắn, không có quy luật.
Minh Nhược cũng dần lấy lại bình tĩnh, nhận ra cái gọi là "lần sau gặp lại", chẳng qua chỉ là cách khách sáo trong giao tiếp giữa những người trưởng thành.
Chẳng qua vì cô ít khi ra ngoài giao thiệp, mới dễ dàng tin là thật.
Những đoạn trò chuyện qua WeChat cũng nhạt nhẽo, không đầu không đuôi.
Thỉnh thoảng nghe giọng nói lười biếng mang âm sắc địa phương của Thương Trì gửi đến, Minh Nhược chỉ yên lặng cảm ơn, hàng mi đen dài cụp xuống, giọng điệu bình thản.
"Cậu đang tán gẫu với ai đấy!"
Tề Khả Tịnh đã để ý Minh Nhược từ nãy.
Cô lấy cớ đi lấy nước, vào ra phòng tập mấy lần, nhưng Minh Nhược chẳng mảy may để tâm.
Cuối cùng nhịn không được, cô nhào tới ôm cổ bạn từ phía sau, giọng điệu lém lỉnh nhưng có chút hăm dọa.
Minh Nhược vốn đã quen với tiếng bước chân của Tề Khả Tịnh, nhưng lại không đề phòng lần này. Bị bất ngờ khiến cô giật mình, hàng mi khẽ run lên.
Cô bối rối không phân rõ l*иg ngực đang đập thình thịch là vì Tề Khả Tịnh bất ngờ áp sát, hay là vì bị hỏi trúng chuyện "nói chuyện phiếm" khiến cô hơi chột dạ.
"Cho tớ xem với nào..." Tề Khả Tịnh vẫn rì rầm bên tai cô.
Dù chỉ là mấy đoạn ghi âm giọng nói rất đỗi bình thường, Tề Khả Tịnh cũng chỉ thấy biểu tượng âm thanh màu trắng xen lẫn xanh lá, không có gì đặc biệt.
Không hiểu vì sao, tai Minh Nhược lại nóng lên, cô khẽ nghiêng điện thoại sang bên, cố tỏ ra thản nhiên: "Không có gì đâu."
"Ồ..." Tề Khả Tịnh kéo dài giọng, "Thì ra là anh ấy nha!"
Minh Nhược siết chặt điện thoại, lắp bắp muốn giải thích: "Chỉ là tiện miệng... nói vài câu thôi mà..."
Tề Khả Tịnh cười hì hì: "Thì ra là anh chủ quán trà Tứ Thời Phong!"
"Chỉ tiện miệng trò chuyện... Hả?"
Minh Nhược ngẩn người.
2
0
3 tuần trước
2 tuần trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
