0 chữ
Chương 14
Chương 14
Minh Nhược nhớ có lần Mãn Mãn vô tình kể về “chú út” của mình. Cô bé rất ít nhắc chuyện gia đình, chỉ một lần đó thì thầm với bạn thân Bánh Trôi: “Nếu được cưới robot, chắc chú út của tớ là người đầu tiên đăng ký.”
“Lần trước chú cãi nhau với bà, lâu lắm không về nhà. Bà hỏi ba, ba nói chú ngủ dưới sàn ở công ty luôn. Tội nghiệp lắm!”
“Bánh Trôi à, cậu của bạn thất nghiệp đã tội, chú út của tớ có việc mà cũng khổ. Trước chú mua xe, bà bảo phí tiền, chẳng đưa đón ai, mua xe làm gì, rồi còn không cho ăn cơm nữa chứ!”
Minh Nhược khẽ chớp mắt, thầm nghĩ có lẽ Thương Trì vì chuyện xem mắt mà mâu thuẫn lớn với gia đình.
Anh cả đã có vợ con, Mãn Mãn cũng lớn rồi, khó trách dì Hạ lại sốt ruột như vậy, đến mức ép người ta ngủ luôn ở công ty.
Nhưng điều đó cũng cho thấy Thương Trì rất kiên quyết.
Minh Nhược khẽ cúi đầu, tay vuốt nhẹ gò má nóng ran, thở dài.
Bữa tối hôm nay, có thể vì lần gặp mặt trước quá vội vàng, nên Thương Trì muốn mời bù.
Cũng có thể vì biết cô là cô giáo dạy đàn của Mãn Mãn nên mới muốn cảm ơn, nhờ chăm sóc cháu gái mình.
Dù sao thì, anh cũng từng nói rõ thái độ: không yêu đương, không kết hôn.
Cô tuyệt đối không được suy nghĩ linh tinh.
Không thể để vài phút xao lòng vì sự dịu dàng ấy mà ảo tưởng.
Sự dịu dàng đó chỉ là phép lịch sự, không phải dành riêng cho cô.
Gió đêm thổi nhẹ, mang theo cả lý trí trở về.
Từ lúc gặp lại Thương Trì ở phòng luyện đàn chiều nay, lòng cô đã rối như tơ vò. Giờ đây, cuối cùng cũng bình tĩnh lại.
Nhưng nghĩ đến mấy hành động “không ra gì” của mình tối nay.
“...”
Ôi trời.
Minh Nhược lấy trán đập nhẹ vào khung cửa sổ, lông mi dài run run, khẽ thở dài. Cô chỉ có thể tự an ủi bản thân: biết đâu sau này không gặp lại nữa.
Mất mặt thì cũng đành chịu.
Lúc này, Thương Trì, người được nhớ đến, đang ngồi trong xe, chân dài hơi gập lại trong không gian hẹp, miệng vẫn còn ngậm viên kẹo, tiện tay lướt điện thoại.
Có tin nhắn từ nhóm bạn thân.
Chung Quân: “Ở đâu đó, Thương nhị thiếu? Biệt thự Phượng Lâm hay tiểu khu Tây Lăng?”
Một người xen vào: “Phượng Lâm ở khu nhà giàu, Tây Lăng là biệt thự đứng tên cậu phải không?”
Thương Trì lười nhắn: “Chỗ nào cũng không. Mai phải đi làm, nên ngủ gần công ty.”
Chung Quân: “Gần công ty? Là Vân Thượng à? Trời ơi, Thương nhị thiếu đúng là có tiền. Căn hộ trung tâm hai chục vạn một mét vuông, nói mua là mua liền.”
Một người khác chen vào: “Khu đó đẹp thật, nhưng hơi nhỏ. Nếu không tôi cũng mua một căn rồi.”
Chung Quân (icon hét lên): “Cái gì nhỏ! Tôi thích nhỏ đó!”
Thương Trì cười nhạt: “Không phải đắt, chủ yếu gần công ty. Đi làm về cũng chỉ mất từng đó thời gian, khác gì ngủ luôn ở công ty đâu.”
Chung Quân: “Trời ơi, cậu mà không khoe thì có chịu nổi không?”
“Lần trước cậu mua con xe hai ngàn vạn, tôi xin mượn lái thử cũng không cho. Vậy mà quay đầu mang xe đi tháo linh kiện cho phòng nghiên cứu?”
“Các cậu độc thân sung sướиɠ, muốn gì mua nấy. Còn tôi có vợ con, bị vợ giữ lương, đâu có được như vậy!”
“...”
Cả nhóm im lặng vài giây.
Thương Trì gõ ngón tay lên vô lăng, chần chừ nhắn hỏi: “Lại bị vợ cắt tiền tiêu, định xin tiếp tế hả?”
Chung Quân: “... Hê hê, đúng rồi.”
Thương Trì lái xe tới trước cửa hội sở, bảo vệ thấy chiếc xe đơn giản đến bất ngờ thì có hơi chần chừ.
Mãi đến khi thấy người đàn ông cao ráo, dáng chuẩn bước xuống từ ghế lái, gương mặt điển trai không lẫn vào đâu được, mới thở phào nhẹ nhõm, vội vàng bước lên nhận chìa khóa rồi lái xe đi bãi đậu.
Thương Trì và nhóm bạn thường lui tới đây, có sẵn phòng riêng cố định.
Vừa đẩy cửa bước vào, âm thanh "thâm tình" gào thét đã ập tới.
Phòng riêng thiết kế kiểu KTV, đèn mờ, âm nhạc ồn ào.
Người đang hát đứng cạnh cửa, tay cầm micro, biểu cảm nhập tâm. Ánh mắt liếc thấy người bước vào, cậu ta liền gọi: "Thương Trì tới rồi hả!"
“Lần trước chú cãi nhau với bà, lâu lắm không về nhà. Bà hỏi ba, ba nói chú ngủ dưới sàn ở công ty luôn. Tội nghiệp lắm!”
“Bánh Trôi à, cậu của bạn thất nghiệp đã tội, chú út của tớ có việc mà cũng khổ. Trước chú mua xe, bà bảo phí tiền, chẳng đưa đón ai, mua xe làm gì, rồi còn không cho ăn cơm nữa chứ!”
Minh Nhược khẽ chớp mắt, thầm nghĩ có lẽ Thương Trì vì chuyện xem mắt mà mâu thuẫn lớn với gia đình.
Anh cả đã có vợ con, Mãn Mãn cũng lớn rồi, khó trách dì Hạ lại sốt ruột như vậy, đến mức ép người ta ngủ luôn ở công ty.
Minh Nhược khẽ cúi đầu, tay vuốt nhẹ gò má nóng ran, thở dài.
Bữa tối hôm nay, có thể vì lần gặp mặt trước quá vội vàng, nên Thương Trì muốn mời bù.
Cũng có thể vì biết cô là cô giáo dạy đàn của Mãn Mãn nên mới muốn cảm ơn, nhờ chăm sóc cháu gái mình.
Dù sao thì, anh cũng từng nói rõ thái độ: không yêu đương, không kết hôn.
Cô tuyệt đối không được suy nghĩ linh tinh.
Không thể để vài phút xao lòng vì sự dịu dàng ấy mà ảo tưởng.
Sự dịu dàng đó chỉ là phép lịch sự, không phải dành riêng cho cô.
Gió đêm thổi nhẹ, mang theo cả lý trí trở về.
Từ lúc gặp lại Thương Trì ở phòng luyện đàn chiều nay, lòng cô đã rối như tơ vò. Giờ đây, cuối cùng cũng bình tĩnh lại.
Nhưng nghĩ đến mấy hành động “không ra gì” của mình tối nay.
Ôi trời.
Minh Nhược lấy trán đập nhẹ vào khung cửa sổ, lông mi dài run run, khẽ thở dài. Cô chỉ có thể tự an ủi bản thân: biết đâu sau này không gặp lại nữa.
Mất mặt thì cũng đành chịu.
Lúc này, Thương Trì, người được nhớ đến, đang ngồi trong xe, chân dài hơi gập lại trong không gian hẹp, miệng vẫn còn ngậm viên kẹo, tiện tay lướt điện thoại.
Có tin nhắn từ nhóm bạn thân.
Chung Quân: “Ở đâu đó, Thương nhị thiếu? Biệt thự Phượng Lâm hay tiểu khu Tây Lăng?”
Một người xen vào: “Phượng Lâm ở khu nhà giàu, Tây Lăng là biệt thự đứng tên cậu phải không?”
Thương Trì lười nhắn: “Chỗ nào cũng không. Mai phải đi làm, nên ngủ gần công ty.”
Chung Quân: “Gần công ty? Là Vân Thượng à? Trời ơi, Thương nhị thiếu đúng là có tiền. Căn hộ trung tâm hai chục vạn một mét vuông, nói mua là mua liền.”
Chung Quân (icon hét lên): “Cái gì nhỏ! Tôi thích nhỏ đó!”
Thương Trì cười nhạt: “Không phải đắt, chủ yếu gần công ty. Đi làm về cũng chỉ mất từng đó thời gian, khác gì ngủ luôn ở công ty đâu.”
Chung Quân: “Trời ơi, cậu mà không khoe thì có chịu nổi không?”
“Lần trước cậu mua con xe hai ngàn vạn, tôi xin mượn lái thử cũng không cho. Vậy mà quay đầu mang xe đi tháo linh kiện cho phòng nghiên cứu?”
“Các cậu độc thân sung sướиɠ, muốn gì mua nấy. Còn tôi có vợ con, bị vợ giữ lương, đâu có được như vậy!”
“...”
Cả nhóm im lặng vài giây.
Thương Trì gõ ngón tay lên vô lăng, chần chừ nhắn hỏi: “Lại bị vợ cắt tiền tiêu, định xin tiếp tế hả?”
Chung Quân: “... Hê hê, đúng rồi.”
Thương Trì lái xe tới trước cửa hội sở, bảo vệ thấy chiếc xe đơn giản đến bất ngờ thì có hơi chần chừ.
Mãi đến khi thấy người đàn ông cao ráo, dáng chuẩn bước xuống từ ghế lái, gương mặt điển trai không lẫn vào đâu được, mới thở phào nhẹ nhõm, vội vàng bước lên nhận chìa khóa rồi lái xe đi bãi đậu.
Thương Trì và nhóm bạn thường lui tới đây, có sẵn phòng riêng cố định.
Vừa đẩy cửa bước vào, âm thanh "thâm tình" gào thét đã ập tới.
Phòng riêng thiết kế kiểu KTV, đèn mờ, âm nhạc ồn ào.
Người đang hát đứng cạnh cửa, tay cầm micro, biểu cảm nhập tâm. Ánh mắt liếc thấy người bước vào, cậu ta liền gọi: "Thương Trì tới rồi hả!"
2
0
3 tuần trước
2 tuần trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
