0 chữ
Chương 54
Chương 54: Phim rác
Ông ta tuyệt nhiên không nhắc gì đến sai sót của bản thân, chỉ chăm chăm bịa chuyện về Sở Hạ Tinh, nói “cô” tự cho mình là Hứa Hiền Thành tái thế, không coi trọng bộ phim này, tham vọng ngút trời, cư xử chảnh choẹ trong đoàn.
Sở Hạ Tinh đúng là từng nói bộ phim này là “phim rác”, mà sau khi được đạo diễn Vương tô vẽ thêm, hình tượng một cô gái ngạo mạn, bất cần, nổi loạn cứ thế hiện ra sống động, như thể chỉ vì có chỗ dựa là nhà đầu tư mà “cô” đã không biết trời cao đất dày là gì!
Đạo diễn Vương vừa đi khỏi, đầu óc Hạ Hoành như ong bay vo ve, cảm giác như thầy chủ nhiệm đang nghe học sinh mách lẻo vậy. Anh ta bất lực hỏi: “Tống Tổng, ý cậu thế nào?”
Tuy ngoài mặt ai cũng gọi anh ta là nhà sản xuất, nhưng Hạ Hoành hiểu rõ, người quyết định cuối cùng đâu phải anh ta.
Tống Văn Dạ ngồi bên cạnh lặng lẽ lắng nghe một lúc lâu, suy nghĩ chốc lát rồi đề nghị: “Cậu đi hỏi thêm vài người nữa xem sao, chỉ nghe mỗi lời ông ta nói thì chẳng có giá trị gì. Toàn là phát tiết cảm xúc, chẳng có tí lý tính nào.”
Chỉ cần nghe đạo diễn Vương chê bai Sở Hạ Tinh mà không hề đả động đến dự án, Tống Văn Dạ đã cảm thấy người này không đáng tin. Trông chẳng giống một người có thể dẫn dắt công việc, cứ như chỉ mải loại trừ bất đồng mà nói mãi chẳng vào trọng tâm.
Chốc lát sau, các thành viên tổ quay phim cũng lần lượt được mời vào nói chuyện. Giám đốc hình ảnh bước vào thấy trong phòng chỉ có Hạ Hoành và Tống Văn Dạ, cẩn thận nhìn quanh rồi hạ giọng nói: “Ây, Hạ Tổng, tôi cũng không giấu gì anh nữa. Vị đạo diễn anh mời về... thực sự là hơi kém một chút...”
“Tôi nói thẳng luôn nhé, có những người tự xưng là đạo diễn, nhưng thật ra chỉ là mấy lão làng chuyên lăn lộn trong các đoàn phim. Lý lịch thì nhìn oai, nói chuyện thì ngon lành, nhưng quay phim thì không ra gì...”
Giám đốc hình ảnh cười hì hì nói tiếp: “Loại đạo diễn này tôi gặp nhiều rồi, mà cái giới này nước sâu lắm, đúng là khó phân thật.”
“Quay xong là người ta ôm tiền đi mất, phim dở hay không thì chẳng ai dám nói chắc. Đến lúc đổ bể lại rơi vào tay anh, còn người ta thì cao chạy xa bay rồi. Nói thật, đáng lẽ tôi không nên phá bát cơm của người khác, nhưng thấy anh sắp sập hố thì tôi cũng không thể làm ngơ, đúng không?”
Những lời của giám đốc hình ảnh nghe qua thì như thật tâm thật dạ, một mực tỏ vẻ lo cho Hạ Hoành, còn chủ động kéo gần quan hệ, thế nhưng lại không khách sáo mà đem đạo diễn Vương ra làm vật hy sinh!
Sở Hạ Tinh đúng là từng nói bộ phim này là “phim rác”, mà sau khi được đạo diễn Vương tô vẽ thêm, hình tượng một cô gái ngạo mạn, bất cần, nổi loạn cứ thế hiện ra sống động, như thể chỉ vì có chỗ dựa là nhà đầu tư mà “cô” đã không biết trời cao đất dày là gì!
Đạo diễn Vương vừa đi khỏi, đầu óc Hạ Hoành như ong bay vo ve, cảm giác như thầy chủ nhiệm đang nghe học sinh mách lẻo vậy. Anh ta bất lực hỏi: “Tống Tổng, ý cậu thế nào?”
Tuy ngoài mặt ai cũng gọi anh ta là nhà sản xuất, nhưng Hạ Hoành hiểu rõ, người quyết định cuối cùng đâu phải anh ta.
Chỉ cần nghe đạo diễn Vương chê bai Sở Hạ Tinh mà không hề đả động đến dự án, Tống Văn Dạ đã cảm thấy người này không đáng tin. Trông chẳng giống một người có thể dẫn dắt công việc, cứ như chỉ mải loại trừ bất đồng mà nói mãi chẳng vào trọng tâm.
Chốc lát sau, các thành viên tổ quay phim cũng lần lượt được mời vào nói chuyện. Giám đốc hình ảnh bước vào thấy trong phòng chỉ có Hạ Hoành và Tống Văn Dạ, cẩn thận nhìn quanh rồi hạ giọng nói: “Ây, Hạ Tổng, tôi cũng không giấu gì anh nữa. Vị đạo diễn anh mời về... thực sự là hơi kém một chút...”
Giám đốc hình ảnh cười hì hì nói tiếp: “Loại đạo diễn này tôi gặp nhiều rồi, mà cái giới này nước sâu lắm, đúng là khó phân thật.”
“Quay xong là người ta ôm tiền đi mất, phim dở hay không thì chẳng ai dám nói chắc. Đến lúc đổ bể lại rơi vào tay anh, còn người ta thì cao chạy xa bay rồi. Nói thật, đáng lẽ tôi không nên phá bát cơm của người khác, nhưng thấy anh sắp sập hố thì tôi cũng không thể làm ngơ, đúng không?”
Những lời của giám đốc hình ảnh nghe qua thì như thật tâm thật dạ, một mực tỏ vẻ lo cho Hạ Hoành, còn chủ động kéo gần quan hệ, thế nhưng lại không khách sáo mà đem đạo diễn Vương ra làm vật hy sinh!
0
0
3 tháng trước
3 tháng trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
