0 chữ
Chương 47
Chương 47: Dùng chiêu trò trẻ con
Cuối cùng, đạo diễn Vương bị mọi người mời ra khỏi phim trường. Ông ta thật sự không ngờ ngôi vương của mình lại bị giành đi dễ dàng đến thế. Sở Hạ Tinh đã ngồi lên ghế đạo diễn thì chẳng có ý định đứng dậy nữa!
Chẳng bao lâu sau, Sở Hạ Tinh hoàn thành cảnh quay cuối cùng của ngày. Bà không phí một giây nào, dứt khoát tuyên bố: “Đóng máy, đi ăn!”
Đây là lần đầu tiên sau nhiều ngày cả đoàn được kết thúc sớm như vậy, ai nấy đều phấn khởi không thôi, tiếng cảm ơn vang dội cả phim trường: “Cảm ơn lão đại!”
“Cảm ơn đạo diễn!”
“Đóng máy rồi! Cảm ơn lão đại, cảm ơn đạo diễn Sở!”
Đây là thông lệ của giới làm phim, nếu hôm nào kết thúc công việc sớm, mọi người sẽ đồng loạt hét to cảm ơn đạo diễn. Đa phần nhân viên đoàn phim là nam giới, giọng lại khỏe, giờ phút này gần như rung chuyển cả trường quay.
Sở Hạ Tinh xua tay, bình thản nói: “Được rồi, đừng gào nữa, đi ăn cơm đi.”
Bà đã quá quen với những tiếng hô hào kiểu này. Tiện tay đưa kịch bản và bình giữ nhiệt cho Lý Tinh, nói: “Chúng ta cũng đi thôi.”
Mọi người rôm rả kéo nhau rời khỏi phim trường, hôm nay được nghỉ sớm, tinh thần ai nấy đều thoải mái ra mặt.
Không xa đó, đạo diễn Vương nghe tiếng hò reo cảm ơn trong phim trường thì tức đến phát điên. Rõ ràng ông ta mới là đạo diễn, vậy bọn họ đang gọi ai là đạo diễn kia chứ?
Ông ta gào lên giận dữ: “Bộ phim này không quay nữa! Còn quay cái gì! Gọi cho nhà sản xuất ngay! Có ai quản được cô ta không hả!”
Vì bị Sở Hạ Tinh bất ngờ "đảo chính" trong đoàn phim, đạo diễn Vương lúc này ngoài việc giận dữ vô dụng thì chỉ còn biết dùng chiêu trò trẻ con - mách cô giáo.
Trong nội thành, Hạ Hoành nhận được điện thoại thì vẻ mặt đầy hoang mang, anh ta không chắc chắn lặp lại: “Cái gì cơ? Sở Hạ Tinh đuổi đạo diễn?”
Hạ Hoành cũng đoán được Sở Hạ Tinh có thể sẽ gây chuyện trong đoàn phim, nhưng anh ta tưởng là liên quan đến diễn xuất, hoặc là mâu thuẫn với diễn viên khác. Sao lại là gây gổ với đạo diễn chứ?
Phía công ty cũng có người cắm chốt tại hiện trường, người đó bất đắc dĩ báo cáo lại với Hạ Hoành: “Hạ Tổng, thật ra cũng không thể nói là đuổi, chỉ là bây giờ mọi người trong đoàn có vẻ không muốn nghe lời đạo diễn Vương nữa.”
Lời chưa nói ra là: Sở Hạ Tinh đã phát động một cuộc “chính biến”, đạo diễn Vương thì bị cô lập hoàn toàn.
Hạ Hoành kinh ngạc: “Nhưng ông ta không phải đạo diễn à? Ông ta là đạo diễn chính của đoàn phim, vậy mà người ta vẫn không chịu nghe theo?”
Thật ra Hạ Hoành không rành mấy chuyện trong đoàn phim, anh ta luôn nghĩ đạo diễn cũng giống như tổng giám đốc, cấp dưới chỉ việc ngoan ngoãn làm theo là được, ai ngờ trong đoàn phim lại chẳng giống công ty là bao.
Chẳng bao lâu sau, Sở Hạ Tinh hoàn thành cảnh quay cuối cùng của ngày. Bà không phí một giây nào, dứt khoát tuyên bố: “Đóng máy, đi ăn!”
Đây là lần đầu tiên sau nhiều ngày cả đoàn được kết thúc sớm như vậy, ai nấy đều phấn khởi không thôi, tiếng cảm ơn vang dội cả phim trường: “Cảm ơn lão đại!”
“Cảm ơn đạo diễn!”
“Đóng máy rồi! Cảm ơn lão đại, cảm ơn đạo diễn Sở!”
Đây là thông lệ của giới làm phim, nếu hôm nào kết thúc công việc sớm, mọi người sẽ đồng loạt hét to cảm ơn đạo diễn. Đa phần nhân viên đoàn phim là nam giới, giọng lại khỏe, giờ phút này gần như rung chuyển cả trường quay.
Bà đã quá quen với những tiếng hô hào kiểu này. Tiện tay đưa kịch bản và bình giữ nhiệt cho Lý Tinh, nói: “Chúng ta cũng đi thôi.”
Mọi người rôm rả kéo nhau rời khỏi phim trường, hôm nay được nghỉ sớm, tinh thần ai nấy đều thoải mái ra mặt.
Không xa đó, đạo diễn Vương nghe tiếng hò reo cảm ơn trong phim trường thì tức đến phát điên. Rõ ràng ông ta mới là đạo diễn, vậy bọn họ đang gọi ai là đạo diễn kia chứ?
Ông ta gào lên giận dữ: “Bộ phim này không quay nữa! Còn quay cái gì! Gọi cho nhà sản xuất ngay! Có ai quản được cô ta không hả!”
Vì bị Sở Hạ Tinh bất ngờ "đảo chính" trong đoàn phim, đạo diễn Vương lúc này ngoài việc giận dữ vô dụng thì chỉ còn biết dùng chiêu trò trẻ con - mách cô giáo.
Hạ Hoành cũng đoán được Sở Hạ Tinh có thể sẽ gây chuyện trong đoàn phim, nhưng anh ta tưởng là liên quan đến diễn xuất, hoặc là mâu thuẫn với diễn viên khác. Sao lại là gây gổ với đạo diễn chứ?
Phía công ty cũng có người cắm chốt tại hiện trường, người đó bất đắc dĩ báo cáo lại với Hạ Hoành: “Hạ Tổng, thật ra cũng không thể nói là đuổi, chỉ là bây giờ mọi người trong đoàn có vẻ không muốn nghe lời đạo diễn Vương nữa.”
Lời chưa nói ra là: Sở Hạ Tinh đã phát động một cuộc “chính biến”, đạo diễn Vương thì bị cô lập hoàn toàn.
Hạ Hoành kinh ngạc: “Nhưng ông ta không phải đạo diễn à? Ông ta là đạo diễn chính của đoàn phim, vậy mà người ta vẫn không chịu nghe theo?”
0
0
3 tháng trước
3 tháng trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
