TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 23
Chương 23: Đảo thần bí

Môi trường tuy ẩm ướt nhưng lửa đủ lớn thì bàn ghế gỗ cũng bén cháy.

Lũ thích những thứ âm u ẩm ướt chắc chắn sẽ sợ lửa.

Tô Nam Chi mở tủ quần áo, lôi đồ ra ném vào lửa. Vải cotton, vải lanh bén lửa cực nhanh và cháy rất dữ dội.

“Nam Chi, mày dám...” Giọng ông chủ đầy phẫn nộ và thất vọng, cả căn nhà dường như rung chuyển theo tiếng gầm của ông ta: "Mày dám vì lũ người ngoài mà phản bội bọn tao!”

Lúc này, một tiếng động lớn vang lên ngoài cửa sổ, có thứ gì đó rơi từ tầng hai xuống, kích thước không hề nhỏ.

Tô Nam Chi giờ ốc còn không mang nổi mình ốc, hơi sức đâu mà xem thứ rơi xuống là người chơi hay quái vật.

Quái vật không dám xông vào nhưng khói trong phòng mù mịt, dù bịt khăn ướt cô cũng thấy khó chịu, ở thêm chút nữa không chừng ngộ độc khí CO mất.

Cô nhanh chóng quấn một chiếc áo quanh cây dù cán thẳng. May mà trước đó đã cẩn thận mang dù vào phòng, nếu không bây giờ lại phải liều mình bị bỏng mà cầm tay không nhảy cửa sổ.

Sau khi chuẩn bị xong xuôi, Tô Nam Chi đeo ba lô lên, mở cửa sổ, ném một cái gối đang cháy ra ngoài trước khi lũ quái vật kịp đến gần, khiến chúng hoảng sợ né tránh.

Điều này cũng khiến cô hiểu mình đã cược đúng. Cô không do dự nữa, châm lửa đốt mảnh vải trên dù, lấy hết can đảm nhảy ra ngoài cửa sổ.

Tuy là tầng một nhưng do địa thế nên cũng có độ cao nhất định. Lúc tiếp đất, hai đầu gối cô đau nhói, vừa ngẩng đầu lên đã thấy lũ quái vật xung quanh đang nhìn chằm chằm.

Tô Nam Chi chẳng kịp nghĩ gì khác, áng chừng phương hướng rồi cắm đầu cắm cổ chạy.

Lũ quái vật cực kỳ sợ lửa, căn bản không dám lại gần. Chính vì vậy mà Tô Nam Chi mới kéo giãn được khoảng cách với chúng, thoát khỏi vòng vây.

Những người chơi trong nhà trọ thì không được dễ dàng như vậy. Mấy người hợp sức khiêng cả cái giường ra chặn sau cửa. Họ đều nghe thấy tiếng phá cửa ở tầng một.

Chỉ mong ông chủ đừng chuyển mục tiêu lên tìm họ, NPC lục đυ.c nội bộ thì tốt quá rồi.

Trương Hạo và Điền Sùng vừa hợp sức đánh rơi một con quái vật trèo lên cửa sổ thì thấy một đốm lửa nhảy nhót xuất hiện giữa màn đêm, nổi bật lạ thường, kèm theo đó là khói đen bốc lên nghi ngút. Mấy người đều ngẩn người ra nhìn.

“Vãi chưởng... Cô… cô ta không phải NPC sao?”

Điền Sùng kinh ngạc nhìn đốm lửa di chuyển nhanh chóng và lũ quái vật không dám lại gần phía sau: "Sao cô ta có đuốc?”

“NPC?” Trương Hạo cười khẩy: "Chúng ta bị lừa rồi, cô ta là người chơi.”

Vốn tưởng gã đàn ông ít nói kia là một tay lợi hại kín tiếng, không ngờ hắn lại “ngủm” nhanh thế, còn người mà họ vẫn luôn coi là NPC lại chính là người chơi ẩn mình sâu nhất.

Khói đặc cuồn cuộn bốc ra từ cửa sổ tầng một. Do sợ lửa, lũ quái vật bên dưới bất giác lùi lại vài bước cũng không con nào dám vào quán trọ nữa. Điều này khiến những người chơi trên tầng hai nhìn thấy cơ hội.

“Đi!” Trương Hạo quyết đoán.

“Anh Hạo, chúng nó... chúng nó ở ngay dưới.” Triệu Đại Thành hoảng hốt nói.

Trương Hạo không thèm để ý đến cậu ta, tự mình gọi những người khác cùng dọn đồ chặn cửa. Thấy mọi người chuẩn bị rời đi, Triệu Đại Thành cũng hoàn hồn lại sau cơn hoảng loạn.

Cậu ta là người chơi mới, chứ không phải người chơi ngốc. Đi đầu hay đi cuối đều là vị trí nguy hiểm nhất, chỉ có ở giữa mới an toàn. Cậu ta phải sống sót trở về!

Nguyễn Phi vốn đi ngay sau Trương Hạo bị Triệu Đại Thành chen lên nên tụt lại phía sau. Trong mắt Nguyễn Phi lóe lên một tia lạnh lẽo. Lúc yên ổn thì ai cũng tỏ ra tốt đẹp, giờ thì khôn lỏi ra phết.

Cả nhóm chưa xuống hết cầu thang đã chạm mặt ông chủ đang trong trạng thái điên cuồng.

“Anh Hạo, làm sao bây giờ?” Triệu Đại Thành run giọng hỏi.

Trương Hạo nhìn đám cháy đang lan rộng. May mà ngọn lửa này đã bùng lên, lũ quái vật bên ngoài không dám vào nhà trọ, nếu không hắn cũng khó mà thoát thân.

5

0

3 tháng trước

48 phút trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.