TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 2
Chương 2: Đảo thần bí

[Do đó, hệ thống sẽ có một chút đền bù cho bạn: Trước ngày thứ tư của trò chơi, bạn sẽ có thời gian an toàn. Xin hãy duy trì nhân vật của mình, đừng để lộ thân phận sớm, nếu không thời gian an toàn cũng sẽ mất hiệu lực trước hạn.]

[Nếu bạn chết trong vòng chơi này, bạn ở thế giới thực sẽ không chết, nhưng nếu không hoàn thành nhiệm vụ sinh tồn, bạn cũng không thể thông qua chương trình dịch chuyển để trở về thế giới thực. Xin hãy tích cực đối mặt với trò chơi.]

Nghe thì hiểu cả rồi đấy, nhưng chẳng thấy được an ủi chút nào.

Lẽ ra cô phải đến đây sớm hơn, thế mà vì lỗi thời gian, lại trớ trêu kẹt cứng trong một cái bug tiến không được, lùi cũng chẳng xong.

Cái trò này muốn chơi cũng phải chơi, không muốn cũng phải nhào vô, đúng là ngang ngược hết sức.

Thông tin nhiệm vụ trên bảng điều khiển được làm mới.

[Trò chơi: Đảo Thần Bí.

Độ khó: C.

Nhiệm vụ: Cung cấp thông tin cho người chơi đang trọ tại đây và sống sót đến khi trò chơi kết thúc.

1. Đây là một thị trấn biệt lập, dân địa phương quanh năm không giao thiệp với bên ngoài.

2. Trên đảo không có thuyền.

Gợi ý: Thời gian trò chơi là 7 ngày, hiện tại là ngày thứ 2.]

Mười giây đếm ngược kết thúc, giao diện hệ thống dần được thay thế bằng khung cảnh xung quanh.

Tô Nam Chi nhìn quanh, đây hẳn là một nhà trọ.

Nhưng mà nó cũng quá xập xệ rồi, vừa tối tăm vừa ẩm thấp, tường ở vài chỗ còn lên cả rêu mốc xanh lè.

Điều kiện tệ không phải dạng vừa, kiểu như có cho thêm tiền chắc cũng chẳng ai buồn đặt chân đến.

Theo lời hệ thống nói, Đảo Thần Bí này biệt lập với thế giới bên ngoài, nên nhà trọ trên đảo có hoang tàn đến mức này cũng còn hợp lý. Nhưng một hòn đảo mà lại không có lấy một chiếc thuyền thì đúng là vô lý hết chỗ nói.

Đang mãi nghĩ, Tô Nam Chi bỗng thấy sống lưng ớn lạnh, da gà nổi hết cả lên, cảm giác như có thứ gì đó đang nhìn mình chằm chằm vô cùng rõ rệt.

Thời gian an toàn đã hứa đâu rồi hả trời?

Cô bất giác căng thẳng, tay siết chặt cây chổi, cố gắng giữ vẻ tự nhiên nhất có thể rồi từ từ xoay người lại.

Trước quầy thu ngân, một người đàn ông trung niên cao lớn đứng trong bóng tối, gương mặt vô cảm nhìn cô chằm chằm.

Phần cổ lộ ra khỏi cổ áo và gương mặt ông ta đều trắng bệch một cách bệnh hoạn. Cảnh tượng bất ngờ làm Tô Nam Chi giật bắn mình, cây chổi trên tay suýt nữa thì mất kiểm soát mà bổ thẳng vào người kia.

6

0

3 tháng trước

2 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.