TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 37
Chương 37: Tội phạm truy nã

[Cô bị cảnh sát thẩm vấn, cô chợt nhớ ra vào lúc 10 giờ 27 phút sáng ngày 22 tháng 4, cô đã xem qua ảnh của vài tên tội phạm truy nã, trong đó có một tên rất giống với người cô đang thấy, cô quyết định báo cảnh sát.]

Kết thúc dòng chữ là một bức ảnh phóng to, chính là ảnh chân dung của tên tội phạm mà Quan Hạ đã xem. Bên dưới ảnh ghi rõ tên tuổi: Tống Xương Vĩnh, nam, sinh ngày 19 tháng 6 năm 1987.

Ngoài ngày tháng năm sinh còn có địa chỉ hộ khẩu và số chứng minh thư nhưng Quan Hạ chẳng còn tâm trí đâu mà xem kỹ, cô vội vàng rút điện thoại ra, mở trình duyệt tìm kiếm.

Kể từ khi bị hệ thống này dính vào người, chưa bao giờ cô lại thấy phấn khích đến thế. Quả nhiên, bữa tụ tập này không hề phí hoài, cô thực sự có thu hoạch bất ngờ.

Chỉ mất vài giây, trình duyệt đã hiển thị đúng bức ảnh truy nã mà Quan Hạ từng xem, cô liền giơ ngay điện thoại ra dí sát mặt Thích Bạch, cố gắng kiềm chế sự phấn khích, hỏi: “Anh xem xem, có phải hắn không?”

Thích Bạch theo phản xạ liếc qua màn hình, vẻ mặt lập tức thay đổi nhưng chỉ một giây sau đã trở lại bình thường, anh ta huých khuỷu tay vào Hứa Niên, không nói gì mà đẩy màn hình về phía anh.

Hứa Niên cầm điện thoại lên xem vài giây sau, anh gật đầu chắc nịch: “Đúng là hắn.”

Thích Bạch liền cười tít mắt, Hứa Niên cũng mỉm cười, trả điện thoại lại cho Quan Hạ, nói: “Đi thôi, đang nghỉ phép mà có việc làm thêm, coi như vận động gân cốt vậy.”

Dù đã bàn bạc xong nhưng cả hai không đứng dậy ngay, mà đợi đến khi gã béo kia nôn xong, khoác vai người gầy, vừa đi vừa chửi rủa được khoảng chục mét, hoàn toàn rời khỏi khu vực ăn uống của họ, mới từ từ đứng dậy đi theo.

Bàng Nhạc đã để ý đến họ từ lúc Thích Bạch hỏi đang nhìn gì, giờ cũng hiểu chuyện gì đang xảy ra, vẻ mặt còn phấn khích hơn cả Quan Hạ. Lúc Thích Bạch và Hứa Niên đứng dậy, cô nàng gần như chỉ chực nhảy cẫng lên, Quan Hạ phải cố gắng giữ cô ấy lại.

“Cậu ngồi yên ở đây đi.” Quan Hạ ghé sát tai Bàng Nhạc, nói nhỏ: “Hai cảnh sát hình sự chẳng lẽ không khống chế nổi hai gã say rượu sao?”

Bàng Nhạc dù ngồi yên nhưng cứ như có đinh dưới mông, liên tục đổi tư thế, cũng khẽ nói: “Mình kích động quá thôi mà! Mình lớn từng này rồi, đây là lần đầu tiên thấy cảnh tượng như vậy, nếu được xông lên giúp thì còn kí©h thí©ɧ hơn.”

Tuy ngoài miệng nói muốn xông lên nhưng Bàng Nhạc rốt cuộc vẫn không đứng dậy, chỉ siết chặt tay Quan Hạ, chăm chú theo dõi.

Quan Hạ tuy đang nói chuyện với Bàng Nhạc nhưng mắt vẫn không rời khỏi nhóm người kia.

Thích Bạch và Hứa Niên đi nhanh hơn hai gã say rượu một chút, bám sát phía sau, cho đến khi khoảng cách đủ gần để có thể lao tới khống chế, Hứa Niên đột nhiên gọi lớn: “Tống Xương Vĩnh?”

Gã béo kia đúng là say bí tỉ, một tên tội phạm đang trốn nã bị gọi tên mà phản ứng đầu tiên lại là quay đầu lại quát: “Ai gọi tôi đấy?”

Xác nhận được danh tính của gã béo, Thích Bạch và Hứa Niên gần như đồng thời lao tới, đè gã xuống đất, dễ dàng còng tay hắn lại.

Trước biến cố đột ngột, gã gầy kia cũng tỉnh cả rượu nhưng điều bất ngờ là hắn không hề hoảng sợ bỏ chạy, mà theo phản xạ ôm đầu ngồi thụp xuống đất.

Với tư thế thành thục này, ngay cả Quan Hạ cũng đoán được gã này chắc cũng từng “vào lò” tu luyện rồi.

“Chuyến đi này đúng là đáng đồng tiền bát gạo.” Bàng Nhạc nhìn chằm chằm về phía đó, mắt sáng lấp lánh: “Tuy Thích Bạch không hợp gu của mình nhưng nếu lần nào đi chơi cũng gặp được cảnh tượng thế này, thì cũng không phải không thể suy nghĩ lại.”

Thấy đám đông hiếu kỳ bắt đầu xúm lại, Quan Hạ ngồi ở đây không còn nhìn thấy Thích Bạch và Hứa Niên nữa, đành dời mắt đi, cười lạnh: “Cậu làm người tử tế chút đi, mấy mối tình trước cậu đều hết lòng hết dạ, cậu có chắc lần này cũng vậy không?”

4

0

3 tháng trước

6 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.