TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 27
Chương 27

Lương Đông xoa tay: “Bà xem, liệu có thể để An Cửu nói giúp tôi mấy lời không? Hôm nay mọi chuyện rùm beng thế này, tôi sợ ảnh hưởng đến đơn hàng đó.”

Chu Tĩnh Di bực bội: “Ông nói được câu đó à? Mau đi tìm người về đây cho tôi, lỡ An Cửu gặp chuyện gì thì sao?”

Lương Đông không đồng tình: “Đàn bà suy nghĩ thiển cận! Phó Thần Thương là ai? Nhị thiếu gia của tập đoàn EK, người thừa kế sáng giá nhất, biết bao nhiêu cô gái tìm đủ cách để leo lên giường anh ta, An Cửu chẳng biết do vận may kiểu gì mà được anh ta để mắt tới. Phí chia tay thôi cũng đủ cho con bé sống sung túc cả đời!”

Lúc này Chu Tĩnh Di mới hơi an tâm một chút. Nhưng bà không hề nghĩ rằng, nếu hôm nay là Lương Gia Gia bị dẫn đi, liệu bà có thể bình tĩnh thế này không? E là đã phát điên lên để bảo vệ con gái rồi.

Tống Hưng Quốc giờ mới biết thân phận của Phó Thần Thương, kinh ngạc không thôi, không ngờ lại gặp người đó ở đây. Vì Phó Thần Thương sống ở nước ngoài nhiều năm, lại vô cùng kín tiếng, nên ông ta không nhận ra. Thầm may mắn vì lúc nãy chưa lỡ lời xúc phạm anh.

-

Vừa rời khỏi nhà họ Lương, An Cửu đã tỉnh táo lại, nghĩ rằng người đàn ông này chỉ muốn giúp cô thoát khỏi tình cảnh khó xử. Nào ngờ lại bị anh đưa về nhà lấy giấy tờ, rồi như người mộng du bị dắt đi đăng ký kết hôn ngay trong ngày. Cuốn sổ đỏ chót như đang nói với cô: “Chúc mừng, bán thân thành công.”

Ngay sau đó, anh để lại một căn nhà trống rỗng, biến mất suốt một tuần. Mãi đến khi cô gặp rắc rối mới nhớ ra còn một người như vậy.

-

Sáng sớm hôm sau, Tống An Cửu bị một ai đó hừng hực sinh lực đâm thọt từ sau lưng mà tỉnh dậy.

"Em sắp trễ giờ học rồi."

Người đàn ông sau lưng im lặng vài giây, rồi khẽ chửi một câu "Khốn kiếp", vẻ cực kỳ bực bội đứng dậy mặc quần áo.

Đây là lần đầu tiên Phó Thần Thương bị bẽ mặt, Tống An Cửu lập tức cảm thấy sảng khoái toàn thân.

"Mặc đồng phục đi."

"Học bù mà cũng phải mặc đồng phục hả?"

"Ừm, vậy thì mặc bộ này đi." Phó Thần Thương vừa cài nút áo sơ mi vừa từ trong đống quần áo hôm qua mua lôi ra một bộ váy công chúa hồng phấn, ước chừng có đến hàng trăm cái nơ bướm.

"Em mặc đồng phục còn hơn!" Tống An Cửu lập tức moi bộ đồng phục ở tận đáy vali ra mặc vào.

Bộ này còn mới nguyên, cô chưa mặc lần nào. Tạm mặc vậy đi, đến trường rồi tính, biết đâu cướp được bộ đồ nam nào đó thay cũng nên.

Phó Thần Thương hưng phấn nhìn bộ thủy thủ đen trắng, tràn ngập năng lượng học đường của cô, ánh mắt phát sáng như sói đói. Tuy anh ta không động tay động chân gì, nhưng trong đầu chắc đã diễn xong cả trăm tập phim rồi.

Tống An Cửu lườm anh một cái đầy khinh bỉ, sau đó lại tự mình khinh bỉ bản thân khi nhìn thấy trong gương là hình ảnh một con thỏ trắng ngoan ngoãn.

6

0

1 tháng trước

1 tuần trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.