TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 25
Chương 25

Một câu nói như hòn đá ném vào mặt hồ yên tĩnh, dấy lên ngàn lớp sóng.

Tống An Cửu tròn mắt nhìn anh, chớp chớp hai cái, ánh mắt kiểu như đang nhìn một kẻ điên.

Phó Thần Thương lại không hề để tâm, khẽ mỉm cười, nụ cười ấy như được tẩm độc, khiến người ta say mê mà không biết.

“Lấy tôi, em sẽ được rời khỏi ngôi nhà này.”

Tống An Cửu đột nhiên ngẩng đầu, ánh mắt không còn mơ hồ mà trở nên tỉnh táo, mang theo sự dò xét.

“Tôi thề, tôi nghiêm túc. Chỉ cần em gật đầu, tôi sẽ lập tức đưa em đi, không ai có thể ngăn cản.” Giọng anh đầy tự tin, kiêu ngạo, nhưng vẻ ngoài lại như một người hoàn toàn vô hại, không hề có cảm giác đang dụ dỗ một cô gái.

Những lời ấy như bông hoa độc rực rỡ nở bung trong lòng cô, từng cánh từng cánh lan rộng, leo lên từng tấc tường rào cô đã dựng nên.

“… Thật không?” Tống An Cửu vô thức hỏi.

“Tất nhiên. Sau này không ai được quyền quản em nữa.”

Lương Đông nghe mà toát mồ hôi lạnh, vội cười gượng: “Khụ, Phó tiên sinh, chuyện này… đừng đùa nữa.”

Chu Tĩnh Di cũng vội vàng kéo Tống An Cửu ra xa, cuống cuồng nói: “Phó tiên sinh chắc chỉ là đùa cho vui thôi. Con bé này không hiểu chuyện, lỡ như tưởng thật mà bám theo thì phiền lắm!”

Lương Gia Gia thì như phát điên, bất chấp liêm sỉ mà ôm lấy cánh tay Phó Thần Thương, gấp gáp chen vào: “Đúng vậy đó! Phó đại ca, đừng đùa nữa, coi chừng bị bỏ bùa đấy!”

Rồi cô ta quay sang quát Tống An Cửu: “Còn đứng đấy làm gì? Hôm nay có khách, không tiện tiếp mày. Cút về đi!”

Tống Hưng Quốc và Phương Như thì mù tịt không hiểu chuyện gì đang diễn ra. Nhưng nhìn thấy Lương Đông và Chu Tĩnh Di căng thẳng thế kia thì chắc người đàn ông này không đơn giản, nên họ im lặng theo dõi.

Lúc này, Tống An Cửu đã chẳng nghe thấy gì nữa. Lời của Phó Thần Thương cứ vang vọng trong đầu. Vì cô khát khao quá lâu rồi. Dù chỉ là một giấc mơ, dù sau khi tỉnh lại sẽ đau đớn hơn, cô cũng không thể ngăn bản thân mình lún sâu vào.

Phó Thần Thương dứt khoát gạt tay Lương Gia Gia ra, mặc kệ vợ chồng Lương Đông và Chu Tĩnh Di kêu la, anh bước từng bước đến trước mặt Tống An Cửu, ánh mắt sâu như biển khơi nhìn thẳng vào cô, không hề có ý đùa: “Em đồng ý không?”

“Phó đại ca!” Lương Gia Gia lo đến phát điên, quay sang cầu cứu mẹ: “Mẹ, mẹ thấy không!”

Người ta đồn rằng nhị thiếu gia nhà họ Phó thâm sâu khó lường, hành xử khó đoán. Hôm nay xảy ra chuyện thế này, vợ chồng Lương Đông cũng không biết nên xử lý ra sao. Còn Tống Hưng Quốc thì hoàn toàn bày ra bộ mặt “đây không phải chuyện nhà tôi”, mặc kệ con gái ruột mình ra sao.

6

0

1 tháng trước

1 tuần trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.