0 chữ
Chương 23
Chương 23
Tống An Cửu chống cằm, nghe họ cãi nhau cả buổi cuối cùng cũng hiểu ra nguyên nhân.
Thì ra, chỉ đơn giản là cả hai bên đều không muốn nhận nuôi cô.
Liếc nhìn những ánh mắt đang căng thẳng đổ dồn về phía mình, cô chậm rãi hiểu ra: Giờ là sao? Mình có quyền chọn?
Chỉ cần mở miệng, là có thể đẩy ai đó vào địa ngục sao?
Cảm giác nắm quyển deadnote trong nay thật là đã. Nhưng... không đủ. Chỉ lôi một người xuống địa ngục sao mà đủ được?
“Hay là... mỗi người một lượt đi?” Tống An Cửu lười biếng đáp.
Câu trả lời khiến cả phòng đồng thanh phản đối.
Ngay sau đó lại là một tràng tranh cãi không hồi kết.
“An Cửu, không phải mẹ không muốn con, chỉ là đi theo ba con, cuộc sống của con sẽ tốt hơn, mẹ chỉ là đang nghĩ cho con thôi!”
“Bà còn giả vờ cái gì! Lương Đông phát tài rồi, chẳng lẽ nuôi thêm một miệng ăn mà không nổi?”
“Tống Hưng Quốc, ông còn biết xấu hổ không hả? Ngày xưa là ông nhất quyết giành quyền nuôi dưỡng An Cửu còn gì!”
“Bớt giả tạo đi! Lúc đó không phải bà mẹ bà ép tôi sao?”
...
Trên gương mặt Tống An Cửu vẫn giữ nguyên nụ cười nhạt nhẽo, nhìn họ cãi vã mà tai như ù đi, không còn nghe rõ được gì. Cô chỉ biết, từng lời họ nói ra, từng câu, từng chữ, đều đang dốc hết sức đẩy cô ra khỏi cuộc đời của họ, từng nhát, từng nhát, như gọt bỏ một phần phiền toái từ chính thân thể họ.
Ngay lúc không khí đang dần chạm đáy, phía sau cô bất ngờ vang lên một giọng nam trêu chọc nhưng trầm ổn:
“Cả hai bên đều khó xử như vậy, hay là… về với tôi đi?”
Cả phòng sững sờ.
Lương Đông nhìn thấy người đàn ông đang đứng tựa bên cửa phòng khách không biết đã đứng đó từ bao giờ thì sắc mặt tái hẳn, không che giấu được sự hối hận, nhưng rồi nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, khẽ khom lưng nói đầy lúng túng:
“Phó tiên sinh tỉnh rồi sao? Đêm qua nghỉ ngơi có ngon không ạ?”
Gần đây công ty ông ta trúng một đơn hàng lớn, cấp trên cử hắn tiếp đãi nhân vật máu mặt, chính là nhị thiếu gia của tập đoàn EK, Phó Thần Thương. Khách sạn đã đặt sẵn, nhưng Phó Thần Thương nghe nói nhà ông ta yên tĩnh, liền ngỏ ý muốn ở nhờ vài hôm.
Lương Đông nghe thấy vậy tất nhiên mừng rỡ, đây là cơ hội để nịnh bợ làm thân với nhân vật lớn, hơn nữa căn biệt thự ông ta mua ở sườn núi do chính tay vợ ông ta thiết kế, nội thất sang trọng tinh tế, ai cũng khen hết lời. Cho nên ông ta rất tự tin.
Quả nhiên Phó Thần Thương khá hài lòng, cộng thêm Gia Gia hoạt bát dễ thương, biết lấy lòng, không khí trong nhà vẫn luôn vui vẻ. Mọi chuyện đều đang tiến triển thuận lợi, không ngờ đúng lúc này Tống Hưng Quốc lại đến làm loạn. Ông ta đã cố khuyên can đổi sang ngày khác, nhưng đối phương khăng khăng đòi giải quyết luôn và ngay.
Thì ra, chỉ đơn giản là cả hai bên đều không muốn nhận nuôi cô.
Liếc nhìn những ánh mắt đang căng thẳng đổ dồn về phía mình, cô chậm rãi hiểu ra: Giờ là sao? Mình có quyền chọn?
Chỉ cần mở miệng, là có thể đẩy ai đó vào địa ngục sao?
Cảm giác nắm quyển deadnote trong nay thật là đã. Nhưng... không đủ. Chỉ lôi một người xuống địa ngục sao mà đủ được?
“Hay là... mỗi người một lượt đi?” Tống An Cửu lười biếng đáp.
Câu trả lời khiến cả phòng đồng thanh phản đối.
Ngay sau đó lại là một tràng tranh cãi không hồi kết.
“An Cửu, không phải mẹ không muốn con, chỉ là đi theo ba con, cuộc sống của con sẽ tốt hơn, mẹ chỉ là đang nghĩ cho con thôi!”
“Bà còn giả vờ cái gì! Lương Đông phát tài rồi, chẳng lẽ nuôi thêm một miệng ăn mà không nổi?”
“Bớt giả tạo đi! Lúc đó không phải bà mẹ bà ép tôi sao?”
...
Trên gương mặt Tống An Cửu vẫn giữ nguyên nụ cười nhạt nhẽo, nhìn họ cãi vã mà tai như ù đi, không còn nghe rõ được gì. Cô chỉ biết, từng lời họ nói ra, từng câu, từng chữ, đều đang dốc hết sức đẩy cô ra khỏi cuộc đời của họ, từng nhát, từng nhát, như gọt bỏ một phần phiền toái từ chính thân thể họ.
Ngay lúc không khí đang dần chạm đáy, phía sau cô bất ngờ vang lên một giọng nam trêu chọc nhưng trầm ổn:
“Cả hai bên đều khó xử như vậy, hay là… về với tôi đi?”
Cả phòng sững sờ.
Lương Đông nhìn thấy người đàn ông đang đứng tựa bên cửa phòng khách không biết đã đứng đó từ bao giờ thì sắc mặt tái hẳn, không che giấu được sự hối hận, nhưng rồi nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, khẽ khom lưng nói đầy lúng túng:
Gần đây công ty ông ta trúng một đơn hàng lớn, cấp trên cử hắn tiếp đãi nhân vật máu mặt, chính là nhị thiếu gia của tập đoàn EK, Phó Thần Thương. Khách sạn đã đặt sẵn, nhưng Phó Thần Thương nghe nói nhà ông ta yên tĩnh, liền ngỏ ý muốn ở nhờ vài hôm.
Lương Đông nghe thấy vậy tất nhiên mừng rỡ, đây là cơ hội để nịnh bợ làm thân với nhân vật lớn, hơn nữa căn biệt thự ông ta mua ở sườn núi do chính tay vợ ông ta thiết kế, nội thất sang trọng tinh tế, ai cũng khen hết lời. Cho nên ông ta rất tự tin.
Quả nhiên Phó Thần Thương khá hài lòng, cộng thêm Gia Gia hoạt bát dễ thương, biết lấy lòng, không khí trong nhà vẫn luôn vui vẻ. Mọi chuyện đều đang tiến triển thuận lợi, không ngờ đúng lúc này Tống Hưng Quốc lại đến làm loạn. Ông ta đã cố khuyên can đổi sang ngày khác, nhưng đối phương khăng khăng đòi giải quyết luôn và ngay.
6
0
1 tháng trước
1 tuần trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
