0 chữ
Chương 14
Chương 14
Tống An Cửu muốn úp mặt xuống đất luôn cho rồi.
Ước gì ngủ luôn không bao giờ tỉnh dậy!
Mất hết mặt mũi rồi còn gì!
Một lúc sau, Phó Thần Thương khẽ hừ: "Trẻ con thật."
Tống An Cửu bật dậy, giận dữ: "Anh mới trẻ con! Cả nhà anh đều trẻ con!"
"Phó gia cả nhà cũng bao gồm cả Phó Cảnh Hy."
"Anh..." Trời ơi, tức chết mất! Đấu khẩu thế nào cũng không lại anh ta!
"Sao lại thích nó?" Phó Thần Thương tỏ ra rất hứng thú hỏi.
"Liên quan gì đến anh!"
"Anh hỏi với tư cách chồng em."
"Em có quyền không trả lời."
Ánh mắt Phó Thần Thương ranh mãnh như một con cáo già thâm hiểm: "Vậy anh hỏi với tư cách là chú hai của Phó Cảnh Hy. Tại sao lại thích cháu anh? Biết đâu anh có thể nói tốt vài câu với anh cả giúp em."
"Đồ... đồ vô sỉ!" Rõ ràng biết chuyện đó không thể, có ai tự tay đi đội nón xanh cho mình không chứ? Vậy mà anh ta lại nói được không chút ngượng mồm.
"Nói thử xem." Phó Thần Thương chống cằm, ra vẻ dụ dỗ, rõ ràng là đang rất có hứng thú.
Tống An Cửu quay mặt đi, ấp úng mãi mới nói: "Cậu ấy... đẹp trai! Em trúng tiếng sét ái tình!"
Phó Thần Thương bật cười: "Chỉ thế thôi?"
"Sao nào? Anh thì được yêu từ cái nhìn đầu tiên, còn em thì không được à?"
Cô không hề nói dối. Lần đầu gặp cậu ấy ở phòng thi cô đã bị hớp hồn, sau đó lại tình cờ gặp thêm vài lần, cô cảm thấy đó là duyên phận, là định mệnh.
"Ừ, rồi sao nữa?" Phó Thần Thương gật đầu, tiếp tục hỏi.
"Sau đó... bọn em ngồi cùng bàn, cậu ấy là lớp trưởng, luôn quan tâm em. Em gây chuyện cũng bao che cho em, còn giúp em che giấu. Cậu ấy tốt lắm!"
Nhắc đến Phó Cảnh Hy, gương mặt Tống An Cửu hiện lên vẻ e thẹn hiếm thấy, nhìn ngoan ngoãn vô cùng.
"Nhà họ Phó chẳng ai là người tốt cả." Giọng Phó Thần Thương bỗng trở nên lạnh hẳn.
Tống An Cửu cạn lời. Vì muốn chửi người khác mà tự lôi bản thân vào luôn, bị gì vậy trời?
"Về sau mấy chuyện đó, không được làm nữa."
"Tại sao? Có đυ.ng chạm gì đến anh đâu!"
"Đừng quên bây giờ em là người có chồng."
Tống An Cửu sững người, thoáng chút mất mát: "Em đâu có nghĩ sẽ làm gì với cậu ấy... thật đấy! CẬu ấy tốt với em, em chỉ muốn đối xử tốt với cậu ấy. Em sẵn sàng làm tất cả vì cậu ấy!"
"Anh đâu có cấm em tốt với nó. Sau này em là thím hai của nó, là bề trên, em càng nên yêu thương nó nhiều hơn."
Tống An Cửu cảm thấy như sét đánh ngang tai, trời long đất lở giáng thẳng vào đầu mình.
Thím hai...!!!
Đây không thể là sự thật!!!
Ước gì ngủ luôn không bao giờ tỉnh dậy!
Mất hết mặt mũi rồi còn gì!
Một lúc sau, Phó Thần Thương khẽ hừ: "Trẻ con thật."
Tống An Cửu bật dậy, giận dữ: "Anh mới trẻ con! Cả nhà anh đều trẻ con!"
"Phó gia cả nhà cũng bao gồm cả Phó Cảnh Hy."
"Anh..." Trời ơi, tức chết mất! Đấu khẩu thế nào cũng không lại anh ta!
"Sao lại thích nó?" Phó Thần Thương tỏ ra rất hứng thú hỏi.
"Liên quan gì đến anh!"
"Anh hỏi với tư cách chồng em."
"Em có quyền không trả lời."
Ánh mắt Phó Thần Thương ranh mãnh như một con cáo già thâm hiểm: "Vậy anh hỏi với tư cách là chú hai của Phó Cảnh Hy. Tại sao lại thích cháu anh? Biết đâu anh có thể nói tốt vài câu với anh cả giúp em."
"Đồ... đồ vô sỉ!" Rõ ràng biết chuyện đó không thể, có ai tự tay đi đội nón xanh cho mình không chứ? Vậy mà anh ta lại nói được không chút ngượng mồm.
Tống An Cửu quay mặt đi, ấp úng mãi mới nói: "Cậu ấy... đẹp trai! Em trúng tiếng sét ái tình!"
Phó Thần Thương bật cười: "Chỉ thế thôi?"
"Sao nào? Anh thì được yêu từ cái nhìn đầu tiên, còn em thì không được à?"
Cô không hề nói dối. Lần đầu gặp cậu ấy ở phòng thi cô đã bị hớp hồn, sau đó lại tình cờ gặp thêm vài lần, cô cảm thấy đó là duyên phận, là định mệnh.
"Ừ, rồi sao nữa?" Phó Thần Thương gật đầu, tiếp tục hỏi.
"Sau đó... bọn em ngồi cùng bàn, cậu ấy là lớp trưởng, luôn quan tâm em. Em gây chuyện cũng bao che cho em, còn giúp em che giấu. Cậu ấy tốt lắm!"
Nhắc đến Phó Cảnh Hy, gương mặt Tống An Cửu hiện lên vẻ e thẹn hiếm thấy, nhìn ngoan ngoãn vô cùng.
"Nhà họ Phó chẳng ai là người tốt cả." Giọng Phó Thần Thương bỗng trở nên lạnh hẳn.
"Về sau mấy chuyện đó, không được làm nữa."
"Tại sao? Có đυ.ng chạm gì đến anh đâu!"
"Đừng quên bây giờ em là người có chồng."
Tống An Cửu sững người, thoáng chút mất mát: "Em đâu có nghĩ sẽ làm gì với cậu ấy... thật đấy! CẬu ấy tốt với em, em chỉ muốn đối xử tốt với cậu ấy. Em sẵn sàng làm tất cả vì cậu ấy!"
"Anh đâu có cấm em tốt với nó. Sau này em là thím hai của nó, là bề trên, em càng nên yêu thương nó nhiều hơn."
Tống An Cửu cảm thấy như sét đánh ngang tai, trời long đất lở giáng thẳng vào đầu mình.
Thím hai...!!!
Đây không thể là sự thật!!!
6
0
1 tháng trước
1 tuần trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
